Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Bí Mật Của Anh Thợ Làm Bánh

Sau lời tỏ tình bất ngờ của Thanh Phong, tôi và anh chính thức bước vào một mối quan hệ đầy ắp những điều bất ngờ và hài hước.

Anh không chỉ là một cảnh sát tài giỏi, mà còn là một "chuyên gia" về sủi cảo.

Anh dẫn tôi đi khắp các con hẻm, tìm kiếm những quán ăn ngon, và mỗi lần đi, anh đều nói: "Chúng ta đang làm nhiệm vụ." Tôi bật cười, biết rằng nhiệm vụ của anh chỉ là chinh phục cái dạ dày của tôi.

Một buổi tối, Thanh Phong đưa tôi đến một nhà hàng nhỏ, ấm cúng.

Nơi đó không phải quán ăn đường phố, mà là một nơi sang trọng hơn hẳn. Ánh nến lãng mạn, tiếng nhạc du dương. Tôi có chút ngại ngùng, nhưng anh nắm tay tôi, trấn an.

"Anh muốn em biết một bí mật," anh nói, giọng nghiêm túc hơn thường lệ.

Tôi tò mò nhìn anh. "Bí mật gì?"

"Vết bẩn trên tạp dề của anh đêm đó... không phải vết bẩn thông thường."

Tôi nhớ lại. Một vết bẩn lớn, màu nâu, hình con gấu. Tôi cứ nghĩ đó là vết bẩn do anh làm rớt thức ăn.

"Đó là sô cô la," anh nói. "Anh đã làm rơi chiếc bánh kem hình gấu, và nó đổ lên tạp dề."

"Chiếc bánh kem hình gấu?" tôi hỏi, càng thêm khó hiểu.

"Anh không phải chỉ là cảnh sát. Anh còn là một thợ làm bánh."

Tôi sững sờ. Một cảnh sát chuyên nghiệp, truy bắt tội phạm, lại là một thợ làm bánh. Điều này dường như quá kỳ lạ.

"Anh làm bánh để giải tỏa căng thẳng sau những vụ án," anh giải thích. "Làm bánh cần sự tỉ mỉ, kiên nhẫn, và một trái tim ấm áp. Nó giúp anh cân bằng cuộc sống. Đêm đó, anh đang trên đường giao bánh cho một khách hàng, thì nhận được tin báo về Tắc Kè Hoa."

Hóa ra, chiếc tạp dề mà anh mặc đêm đó không phải là tạp dề của một người bán hàng rong, mà là tạp dề của một tiệm bánh ngọt. Đó là một chiếc tạp dề đặc biệt, do anh tự may.

"Anh đã nghĩ rằng em là một mật vụ," anh nói, "bởi vì em có vẻ như đang ăn sủi cảo mà không chú ý đến mọi thứ xung quanh. Anh đã nghĩ, chỉ có một mật vụ mới có thể tập trung đến vậy."

Tôi cười lớn. "Em chỉ đang quá đói sau kỳ thi."

"Và anh đã nhầm," anh cười, nắm tay tôi. "Nhưng nhờ sự nhầm lẫn đó, anh đã tìm thấy người con gái của mình."

Tôi cảm động. Câu chuyện của chúng tôi, bắt đầu từ một sự hiểu lầm ngớ ngẩn, giờ đây trở thành một câu chuyện đầy tình yêu thương và sự bất ngờ.

Sau khi biết Thanh Phong là một thợ làm bánh, tôi thường xuyên đến tiệm của anh. Tiệm bánh của anh không lớn, nhưng rất ấm cúng. Mùi bơ, mùi vani, mùi sô cô la ngọt ngào lan tỏa khắp không gian. Tôi phụ giúp anh trang trí bánh, nếm thử các loại kem mới.

Một ngày, tôi hỏi anh: "Tại sao anh lại thích làm bánh đến vậy?"

Anh dừng tay, nhìn tôi. "Mỗi chiếc bánh, đều có một câu chuyện riêng."

Anh chỉ vào một chiếc bánh kem hình ngôi nhà nhỏ. "Chiếc bánh này, anh làm cho một cô bé. Cha mẹ cô bé ly hôn. Anh muốn cô bé tin rằng, dù cha mẹ không còn sống chung, thì ngôi nhà của cô bé vẫn luôn ấm áp."

Anh chỉ vào một chiếc bánh sô cô la đơn giản. "Chiếc bánh này, anh làm cho một bà cụ. Bà cụ sống một mình, con cái đi làm xa. Anh muốn bà biết, dù một mình, bà vẫn luôn được yêu thương."

"Còn chiếc bánh sủi cảo của em?" tôi hỏi, đùa.

Anh cười, nụ cười hiền hậu. "Chiếc bánh sủi cảo của em, anh đã làm rồi."

Tôi ngạc nhiên. "Chiếc bánh sủi cảo?"

Anh đưa tôi một chiếc bánh kem nhỏ, hình một bát sủi cảo. Chiếc bánh được trang trí tỉ mỉ, từng viên sủi cảo được làm từ kem tươi trắng ngần, điểm thêm những hạt sô cô la nhỏ như những hạt tiêu. Và đặc biệt, một vệt kem đỏ nhỏ, giống như sốt cà chua, được đặt bên cạnh.

"Chiếc bánh này," anh nói, "là chiếc bánh định mệnh. Nó là câu chuyện của chúng ta."

Tôi nhìn chiếc bánh, đôi mắt rưng rưng. Hóa ra, từ một bát sủi cảo bình thường, một câu chuyện tình yêu đặc biệt đã ra đời.

Tôi đã tìm được tình yêu của mình, không phải bằng cách tìm kiếm một người hoàn hảo, mà bằng cách chấp nhận một người đàn ông có một nghề nghiệp kỳ lạ, một sự lúng túng đáng yêu, và một trái tim ấm áp được ẩn giấu sau chiếc tạp dề.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận