6.
Một buổi tối, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp tiệm bánh. Tôi thấy một vết sẹo nhỏ trên tay anh. Vết sẹo hình một con cá chép. Tôi giật mình.
"Vết sẹo này..." tôi lắp bắp.
Anh nhìn theo ánh mắt tôi, mỉm cười. "Vết sẹo này, không phải do vụ án. Đây là vết sẹo từ thời anh còn nhỏ."
"Vết sẹo hình cá chép... Anh nói đó là dấu hiệu của Tắc Kè Hoa."
"Đúng vậy," anh gật đầu. "Khi anh biết em thích sủi cảo, anh đã nghĩ rằng em là một người đặc biệt. Anh đã bịa ra câu chuyện về Tắc Kè Hoa, về vết sẹo này, chỉ để có lý do để gặp lại em. Anh đã nghĩ, nếu em tin vào câu chuyện đó, thì em có lẽ cũng là một người lãng mạn như anh."
Tôi nhìn anh, vừa giận vừa buồn cười. "Anh lừa em!"
Anh ôm tôi vào lòng. "Anh xin lỗi. Nhưng anh hứa, từ giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ nói dối em nữa. Anh sẽ kể cho em nghe mọi câu chuyện của anh, từ những vụ án nguy hiểm đến những chiếc bánh ngọt."
Và chúng tôi cùng nhau viết tiếp câu chuyện của mình, câu chuyện của một cảnh sát tài giỏi - một thợ làm bánh lãng mạn, và một cô sinh viên ngốc nghếch.
Cuộc sống của chúng tôi từ đó trở nên trọn vẹn hơn. Tôi không còn lo sợ về những bài thi trượt, anh không còn cảm thấy áp lực từ công việc. Chúng tôi đã tìm thấy nhau, giữa một thế giới đầy những điều bất ngờ, nhờ vào một bát sủi cảo chấm sốt cà chua và một sự hiểu lầm đáng yêu.
Ngoại Truyện: Hương Vị Của Hạnh Phúc
Cuộc sống của Linh Chi và Thanh Phong sau đó là một bản hòa tấu của những điều tưởng chừng không liên quan nhưng lại hòa quyện đến kỳ diệu.
Thanh Phong vẫn là một cảnh sát tài ba, nhưng giờ đây, anh có một trợ lý đặc biệt: Linh Chi.
Tôi không đi theo anh đến hiện trường, nhưng mỗi khi anh gặp bế tắc trong một vụ án, anh lại đưa tôi đến một quán ăn mới.
Anh nói, "Cần một góc nhìn khác." Và rồi, trong khi tôi mải mê thưởng thức một bát mì hoành thánh hay một đĩa bánh cuốn nóng hổi, tôi vô tình đưa ra những nhận xét ngây ngô nhưng lại giúp anh tìm ra manh mối. Đôi khi, một câu nói của tôi về cách một người ăn uống, cách họ gọi món, hay thậm chí là cách họ gắp thức ăn cũng giúp anh hiểu thêm về tâm lý tội phạm.
Ngược lại, tôi đã tìm thấy niềm đam mê mới trong việc làm bánh cùng Thanh Phong.
Tôi không có tài năng bẩm sinh như anh, nhưng tôi có sự tỉ mỉ và tình yêu. Anh dạy tôi cách trộn bột, cách đánh kem, cách trang trí. Mỗi chiếc bánh chúng tôi làm ra đều mang một câu chuyện. Chiếc bánh sủi cảo của chúng tôi trở thành món "signature" của tiệm, với lớp kem bên ngoài giống y hệt sủi cảo và nhân bên trong là sốt cà chua dâu tây đặc biệt, do chính tôi sáng chế.
Thanh Phong nói, "Chiếc bánh này nhắc nhở chúng ta về khởi đầu của tình yêu."
Vào một buổi tối mưa, chúng tôi ngồi trong tiệm bánh, cùng nhau trang trí một chiếc bánh kem lớn.
Anh đột nhiên ngừng lại, nhìn tôi.
"Em có biết," anh nói, "ngày đầu tiên anh gặp em, khi anh đè em xuống đất, anh đã nghĩ rằng em là một cô gái kỳ lạ. Nhưng sau đó, khi em khóc vì bát sủi cảo, anh đã nghĩ, có lẽ đây là người mà anh muốn bảo vệ cả đời."
Tôi cười, nước mắt rưng rưng. "Anh còn nợ em một bát sủi cảo."
Anh cười, ôm tôi vào lòng. "Không phải một bát. Cả đời này, anh sẽ đền cho em hàng ngàn bát sủi cảo."
Và đó là cuộc sống của chúng tôi: một cảnh sát và một thợ làm bánh. Một người giải quyết những bí ẩn của thế giới, và một người tạo ra những hương vị ngọt ngào. Hai cuộc sống tưởng chừng đối lập, nhưng lại hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo, giống như sốt cà chua và sủi cảo, tạo nên một hương vị hạnh phúc riêng biệt, chỉ có ở chúng tôi.
(TOÀN VĂN HOÀN)