Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Lời Thú Nhận Trong Mộng

Chương 6: Lời Thú Nhận Trong Mộng

Trước khi thôi miên, chị họ xác nhận với tôi: "Em thật sự sẵn sàng buông bỏ tất cả rồi chứ? Ý chị là, đôi khi mộng cảnh cũng là một loại cầu nối…"

Tôi khẽ gật đầu: "Hơn một năm rồi, em muốn trở lại cuộc sống bình thường."

Không thể đắm say mãi được.

Nếu không, tôi không chắc mình còn có thể giữ được tỉnh táo nữa hay không.

Thuận theo lời thôi miên, ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.

Trong mơ, Đàm Dật mặc áo len dệt kim màu ngọc lam, tay áo được xắn lên đến khuỷu tay, đường viền cổ áo và vai đặc biệt rộng.

Da anh ấy trắng, rất thích hợp với màu này.

"Đàm Dật, anh biết không," Tôi nhẹ nhàng nói, "Em đã thích anh từ rất lâu rồi."

Đàm Dật nghe thấy thì khẽ cong môi: "Hửm?"

"Vì để gặp anh mỗi ngày, em đã phỏng vấn ba lần mới vào được công ty hiện tại." Tôi nói, "Thật ra em là một người rất nhút nhát, bị từ chối một lần thì sẽ tự giác tránh xa. Nhưng em quá muốn đến gần anh, mong muốn này đã vượt quá lòng tự trọng của em."

"Anh biết."

"Còn nữa," Tôi nói, bất giác có chút ấm ức, "Lần anh bị cảm, người mua thuốc cho anh là em, không phải Ngải Lâm. Đêm đó em dầm mưa, ngày hôm sau đã bị cảm."

"Anh biết." Anh ấy nói, "Anh biết là em, thế nên sau đó anh đã lén vạch trần cô ấy."

"Thật không? Anh không thích cô ấy?"

"Anh thích em." Đàm Dật giữ chặt eo tôi, cúi xuống nhìn, "Hiện tại thì sao, đủ gần chưa?"

Trong mắt anh như có hào quang, sáng lấp lánh khiến tim tôi nóng ran: "Có muốn gần thêm nữa không?"

Tôi hiểu hàm ý trong lời nói của anh ấy, trái tim không khống chế được mà loạn nhịp, không biết nên trả lời thế nào.

"Ý anh không phải là kiểu đó." Anh nhắc nhở, giọng vô tội, như đang trách tôi suy nghĩ không đứng đắn.

Tôi trừng mắt nhìn anh ấy.

Anh nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi, mang theo ý cười: "Ý anh là, chúng ta kết hôn nhé, được không em?"

Anh ấy không biết gì cả.

Không biết tôi đến là để tạm biệt.

Tuy biết rõ đây chỉ là mơ, nhưng có thể nghe thấy lời này từ miệng anh, đầu óc tôi vẫn như có pháo hoa đang nổ, vui đến tê dại.

Tôi không trả lời.

Ánh mắt của Đàm Dật vẫn sáng như ban đầu, trong cơn im lặng của tôi từ từ nhuốm màu nghi hoặc, lo lắng, còn có thất vọng.

Tôi không nhẫn tâm nên đã nói "Được."

Mặt anh như băng tan tuyết chảy, mím môi: "Trả lời chậm thật đấy."

"Em cũng phải suy nghĩ nữa chứ."

Anh bật cười, cúi đầu cọ vào mặt tôi làm nũng như con mèo mập mập của anh: "Vợ yêu không biết thương người ta."

Tôi hơi cạn lời, anh ấy dễ thương ch//ết đi được.

Chúng tôi lên giường, nghiêng người nằm bên nhau.

Dường như anh hơi mệt, lúc này thả lỏng người, đầu tựa vào hõm cổ của tôi, hô hấp ấm áp kéo dài.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng, chầm chậm dỗ anh ngủ.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi nhìn anh lần cuối rồi đứng lên rời khỏi mộng cảnh.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận