Chương 7: Ngoại Tình Trong Mộng
Vẻ mặt của đối tượng xem mắt bên cạnh trộn lẫn kinh ngạc và nghi ngờ: "Ngoại tình?"
Tôi lập tức hoảng hốt: "Anh nói linh tinh cái gì đấy?"
Ánh mắt sắt bén của Đàm Dật dính chặt trên người tôi: "Một tuần trước, chính miệng cô ấy nói muốn kết hôn với tôi, nay lại lật lọng."
Hai chữ phía sau dường như anh ấy đang nghiến ngấu.
Tôi hốt hoảng quay đầu nhìn anh ấy.
Sao anh ấy biết? Lẽ nào… anh ấy cũng mơ giống như tôi?
Nhưng mà làm sao có thể? Trên đời thật sự có chuyện kỳ lạ như thế?
Cả thần trí và tâm trí của tôi đều hỗn loạn.
Mãi cho đến khi bị Đàm Dật nắm tay kéo vào trong xe, tôi mới dần lấy lại tinh thần trong hơi nóng của xe.
"Nhà em ở đâu?" Đàm Dật hỏi.
Tôi vô thức khẩy ngón tay.
Con người tôi mỗi khi lo lắng thì sẽ như thế.
Đàm Dật im lặng một lúc, bàn tay to nắm vô lăng: "Em không nói, vậy anh sẽ tùy tiện tìm một người đi đường. Huyện này lớn như thế, cũng sẽ có người biết em hoặc là bố mẹ em."
Tôi thấy anh ấy thật sự muốn mở cửa xe để hỏi thì vội vàng nắm cánh tay của anh: "Anh đừng hỏi bừa, người ta sẽ hiểu lầm đấy."
"Vậy thì em nói với anh đi."
"Anh đến nhà em làm gì? Bố mẹ em cũng không quen biết anh."
"Sớm muộn gì cũng sẽ quen thôi."
"Tại sao phải quen anh? Anh cũng đâu phải là gì của em." Tôi sốt sắng.
Bầu không khí bỗng chốc yên tĩnh, Đàm Dật mím môi nhìn tôi.
Tôi chầm chậm buông bàn tay đang nắm anh ấy ra.
"Được." Anh ấy thu chân lại, hít thở thật sâu bên cửa xe, như đang thỏa hiệp, "Vậy thì đưa anh đến khách sạn đi, anh đã lái xe liên tục sáu tiếng, cần phải nghỉ ngơi."
...
Trong khách sạn, anh ngồi trên giường yên lặng nhìn tôi.
Tôi bị anh ấy nhìn đến ngượng ngùng: "Sao anh biết?"
Rõ ràng anh ấy hiểu, nhưng cứ phải hỏi: "Biết chuyện gì?"
"Chính là chúng ta ở trong mơ…" Vừa nói ra thì tôi liền thấy hối hận, có lẽ nên hỏi tại sao anh ấy lại nói chúng tôi sắp kết hôn.
Đàm Dật tiếp lời tôi: "Yêu nhau?"
"…" Tôi không biết nên trưng ra biểu cảm gì, chỉ trừng mắt nhìn anh ấy.
Đàm Dật bật cười: "Dáng vẻ trừng anh, giống hệt như trong mơ."
Tôi mím môi: "Nói như thế, anh cũng đã mơ thấy?"
Anh ấy gật đầu: "Từ sáu tháng trước, anh đột nhiên nhiều lần mơ thấy em. Trong mơ quan hệ giữa chúng ta rất thân mật, em rất dính anh, lúc đi đường phải nắm cánh tay của anh, ăn trái cây phải ăn cùng phần với anh, lúc nằm phải vùi mặt vào lòng anh, ngay cả đi vệ sinh cũng phải ở bên cạnh mong mỏi nhìn."
Theo dòng tường thuật của anh ấy, tôi càng cúi đầu thấp hơn.
Tôi cảm thấy mặt mình sắp mất sạch rồi.
Đàm Dật dừng lại một lúc, khóe miệng nở nụ cười: "Ban đầu anh thấy rất kỳ lạ, cũng rất khốn đốn, thậm chí còn tìm bác sĩ tâm lý để xem có phải mình bị loại bệnh tâm thần nào đó hay không, nếu không sao lại mơ tưởng đến đồng nghiệp nữ của mình mỗi đêm. Sau đó anh dần dần thích ứng, thậm chí còn bắt đầu mong đợi đêm tới, khoảng thời gian đó, mỗi ngày anh đều về nhà rất sớm, còn bị đồng nghiệp trêu nữa."
Anh ấy nói tiếp: "Dần dần, anh nhận ra sức ảnh hưởng của mộng cảnh ngày càng lớn, anh bị thương trong mơ, ngày hôm sau cũng sẽ xuất hiện vết thương tương tự. Anh bắt đầu xem trọng chuyện này, cũng quan sát em ở hiện thực, muốn biết em có phải cũng mơ giống anh hay không."
Tôi nhớ lại đôi môi sưng đỏ tấy ngày anh bị cảm, hóa ra thật sự là bị tôi lây bệnh…
Tôi vừa thấy hổ thẹn vừa muốn quở trách, biết sẽ lây bệnh sao anh ấy không đẩy tôi ra…
"Nếu anh đã nghi ngờ, sao không nói với em?"
"Anh cũng không chắc chắn. Nếu nói ra chuyện trong mơ, có thể sẽ bị người ta xem là đồ bệnh hoạn." Anh ấy hơi bất lực, "Hơn nữa ở hiện thực dường như em rất sợ anh, mỗi lần nói chuyện chưa gì đã bỏ chạy, tình nguyện uống nước sôi của đồng nghiệp nam cũng không chịu chạm vào tách trà của anh. Anh còn nghi ngờ liệu có phải là thường ngày sắp xếp cho em nhiều công việc quá nên em ghét anh hay không."
Đàm Dật thở dài: "Anh không dám nhìn em nhiều, lúc nào em cũng thể hiện ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi khiến anh cảm thấy mình là kẻ quấy rối."
Tôi bắt đầu nhớ lại dáng vẻ bình thường trước mặt anh thật sự là như thế?
Hóa ra mỗi lần bạn thân mắng tôi hèn, đều là sự thật…
Đàm Dật hỏi tôi: "Tại sao gần đây anh không còn mơ thấy em? Mấy ngày nay em đang làm gì? Bận xem mắt với người đàn ông khác?"
"Em không muốn tiếp tục nữa, nên đã đi tìm chị họ để chị ấy giúp em thôi miên, giải trừ mộng cảnh."
Đàm Dật nhìn tôi rất lâu mới chậm rãi nói: "Không muốn tiếp tục nữa?"
Tôi nhìn anh, rồi nghe thấy bản thân mình "Ừm" một tiếng.
Quai hàm của anh ấy trở nên lạnh lùng, rồi gượng gạo nói: "Chị họ của em tên gì?"
"…Lưu Lily."
Đàm Dật mím môi: "Lại là cô ấy."