Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Làm Người Hầu Của Boss

Buổi sáng, lâu đài như biến thành một nơi khác.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính màu, hắt xuống nền gạch hoa. Quản gia dẫn từng người đến đại sảnh để phân công công việc. Người lau dọn, kẻ quét lá, người chuẩn bị phòng tiệc.

Hệ thống đột nhiên vang lên thông báo:

[Số người chơi bị loại: 124 người]

[Số người sống sót: 476 người]

Chỉ trong một đêm đã có nhiều người bị loại như vậy khiến một số người tâm lý không vững có chút run rẩy, nhưng đều phải cố gắng để không phải là người tiếp theo nằm trên bảng đếm số.

Ngọc Yên cũng đã thấy thông báo, cảm thấy may mắn vì người hôm qua không phải là mình, nhưng ai cũng được làm theo nhóm riêng, chỉ cô được giao một mình lau dọn thư viện.

Vy thì chăm sóc vườn hoa. Mọi thứ ban ngày diễn ra bình thường đến mức nhiều người lầm tưởng tối qua chỉ là mơ. Họ có thể tự thôi miên mình, nhưng những mạng người nằm đó vẫn khiến họ phải chấp nhận sự thật đây không phải là mơ.

Nơi đây, tại chỗ của cô, những bình luận lại chạy qua vèo vèo, đôi mắt cô đọc theo để xem mình có bỏ lỡ hay tiếp nhận thêm thông tin nào không.

[Tới rồi, người chơi này đúng là xui xẻo bị phân công vào cái thư viện này]

[Người trước cũng vô đây xong bị một cuốn sách ăn thịt nuốt trọn nhỉ]

[Cái gì mà "cách hoàn thành nhiệm vụ" hảo thật]

[Hoàn thành công cuộc đưa người về trời thì có]

Từng hàng bình luận cứ chạy qua làm bàn tay của cô đang định chạm vào một cuốn sách khựng lại.

Bản năng đã chiến thắng sự tò mò trong cô. Khi cô đang đứng trên thang, vươn tay cầm cây chổi lau phủi bụi trên giá sách thì một luồng khí lạnh lướt qua sau lưng.

Cô giật mình quay lại vì đang đứng trên cầu thang, tý nữa thì cô ngã xuống nhưng may tay vịn vào phần giá sách nên đứng vững lại.

Ánh mắt cô nhìn qua nhưng chỉ thấy bóng dáng cao gầy thoáng qua ở hành lang kia vì khoảng cách khá xa, người đó cũng không lộ diện nhiều.

"Là… Người đêm qua sao?" Ngọc Yên chợt rùng mình. Hình như cô nhận nhầm?

Chiều hôm đó, khi Ngọc Yên đang lau bàn dài trong phòng ăn, người được mệnh danh là Boss Phó Bản từ cửa bước vào.

Bộ lễ phục đen tinh chỉnh, ánh mắt lạnh lẽo khiến mọi người vội cúi đầu.

[Trời ơi, Boss đẹp trai quáaaa]

[Anh ơi em nguyện vô phục vụ anh, ch*t cũng được!!]

[Hừ! Đúng là lũ phụ nữ mê trai, tôi cũng muốn làm con gái (Biểu cảm biến thái)]

[Ủa alo lầu trên nói gì thế??]

Những bình luận phong phú trôi nổi, tuy chỉ là những dòng chữ nhưng cũng có thể cảm nhận vô số thiếu nữ đã đổ gục trước dáng vẻ đẹp trai của Hắn.

Thấy Boss bước vào Ngọc Yên vô thức cũng cúi, nhưng rồi bàn tay ai đó bỗng giữ lấy cổ tay cô, kéo nhẹ.

Cô ngẩng lên, tim đập thình thịch. Khoảng cách gần đến mức hơi thở nam phả vào tóc mai cô. Đôi mắt đen láy không để lộ cảm xúc gì.

"Đi theo." Giọng anh khẽ nhưng đầy mệnh lệnh.

Ngọc Yên đứng đơ người, luống cuống muốn gỡ tay gã ra nhưng cũng sợ gã sẽ b*p c* mình, giọng lắp bắp: "Ơ, nhưng tôi… tôi còn chưa lau xong mà."

Nam liếc quản gia. Ông ta lập tức gật đầu: "Từ giờ cô sẽ là người làm riêng đi theo hầu hạ chủ nhân mỗi ngày."

Thế là, từ hôm đó, Ngọc Yên chính thức trở thành "người hầu đi theo Hắn". Người khác bắt đầu xì xào, bàn tán không biết khi nào cô sẽ bị xử, nhưng cũng có người nghĩ cô đã có đạo cụ hoặc làm gì đó mới được Boss ưu ái.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận