Menu
Mục lục Chương sau

Xuyên Không Đến Thế Giới Kinh Dị

Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói cũ kĩ. Khi Ngọc Yên mở mắt, cô nhận ra mình đang đứng giữa đại sảnh rộng lớn của một tòa lâu đài cổ. Không chỉ mình cô—xung quanh có hàng trăm người lạ mặt, tất cả đều mang vẻ mặt hoang mang và sợ hãi.

Một tấm bảng ánh sáng hiện giữa không trung cùng với giọng nói máy móc quỷ dị vang lên một cách lạnh lùng và có phần mỉa mai:

[Hệ thống]: "Chào mừng 500 người chơi may mắn bước vào thế giới linh dị, nơi tận hưởng giây phút cuối đời, hihi."

Dường như không kiềm chế được, hệ thống cười một cách khinh bỉ và khoái trá, sau đó lại tiếp tục nói:

"Nhiệm vụ chính: Sống sót và tìm cách ra khỏi lâu đài."

"Thời hạn: 1 tháng. Nhiệm vụ phụ cá nhân đã được gửi tới từng người. Những ai sống sót sau 1 tháng sẽ trở về thế giới ban đầu, cố lên nhé các người chơi! Cần thì nhớ liên hệ gọi quan tài."

Sau đó hệ thống im lặng, để mọi người hoang mang và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tất cả họ đều đang sống bình thường, nhưng lại bị lôi vào cái thế giới quái quỷ này.

Lúc này, từ trên không, hàng loạt đạn bình luận bay đầy bầu trời:

[Trời ạ, cái phó bản kinh dị này lại mở ra rồi]

[Toàn đám người mới, thôi cúng cho viên kẹo này]

[Lầu trên còn rảnh rỗi trêu cho được. Tôi cúng trái chuối]

[Hình như mỗi người sẽ có nhiệm vụ phụ nhỉ? Kì này toàn người trẻ tuổi còn là người mới, đáng tiếc ghê]

Mọi người xôn xao, bàn tán về những bình luận ở trên cũng như lời mà hệ thống vừa nói. Ngọc Yên thấy tên mình, bên cạnh là một dòng chữ khác biệt:

[Nhiệm vụ của bạn]

Công lược Hoàng Khánh Nam – Boss của thế giới này. Thu thập giá trị cảm xúc. Hoàn thành = sống sót.

Thất bại: LOẠI BỎ

Chữ "Loại Bỏ" được tô đỏ một cách rùng rợn khiến người cô khẽ run lên, nhưng rõ ràng nhiệm vụ hệ thống giao là sống sót 1 tháng, không lẽ đây là nhiệm vụ phụ sao?

Cô nuốt khan. "Công lược… boss à? Sao nhiệm vụ mình khác người ta vậy trời?"

Giọng cô lí nhí, tất cả mọi người đều đang hoảng loạn và ồn ào nên chả ai nghe thấy cô nói gì.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ gậy vang vọng. Một ông quản gia mặc lễ phục đen xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo.

"Chào các vị, ắt hẳn các vị là những người tới ứng tuyển người làm trong lâu đài nhỉ?"

Ông ta vừa nói, đôi mắt đen ngòm khẽ híp lại, miệng nở nụ cười gần như tới mang tai, nếp nhăn trên làn da của ông ta cũng nhăn theo, sau đó Quản Gia lại tiếp tục nói.

"Trong vòng 1 tháng thử việc, ai còn trụ lại thì sẽ được coi như được nhận. Ai không trụ nổi… sẽ phải rời khỏi nơi này và mãi mãi."

Mọi người nuốt nước bọt. Họ hiểu rõ "rời khỏi" nghĩa là gì.

Quản gia phân phòng cho từng người. Có phòng đẹp và an toàn, có phòng ọp ẹp ẩm mốc. Tùy theo… nhân phẩm.

Ngọc Yên hồi hộp bước đến cánh cửa được giao.

Khi mở ra, cô c.h.ế.t lặng: căn phòng của cô không chỉ rộng rãi, mà còn có hoa tươi, bàn trang điểm, giường trắng tinh như phòng công chúa.

Bạn thân cô – Vy, cũng nhận phòng gần đó. Khác biệt ở chỗ, phòng Vy chỉ là hạng thường, nhưng bằng cách nào đó, quái vật dường như tránh đụng đến Vy, như thể cô được "hưởng ké" sự may mắn từ Ngọc Yên.

Đêm đầu tiên trôi qua, vài tiếng la hét t.h.ả.m thiết rợn người vang vọng từ hành lang. Người chơi khác đã biến mất. Nhưng phòng Ngọc Yên vẫn an toàn tuyệt đối, không một bóng quỷ lảng vảng tới gần như thể đó là cấm địa vậy.

Ở một góc khuất trên tầng cao nhất, Nam – chủ nhân thực sự của lâu đài, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt lạnh như băng, nhưng lại dừng lâu hơn khi chạm vào hình bóng cô gái nhỏ đang loay hoay sắp xếp chăn gối trong căn phòng đặc biệt.

Một khẽ nhếch môi. Hắn thì thầm, như chỉ dành cho mình:

"Đúng là em rồi."

Ngọc Yên không hề biết gì, khi sắp xếp xong liền nằm xuống giường rồi ngẫm nghĩ vì sao mình lại tới đây, điều kiện để tới đây là gì.

Cô nhìn lên trần nhà. Thấy phòng quá sáng bèn đứng dậy tắt đèn, lúc quay về giường không cẩn thận vấp chân vào cạnh bàn, cô đau quá bèn nhảy lên. Ai mà ngờ lúc này do cơ thể cô mất thăng bằng ngã về phía trước.

Đôi mắt cô nhắm lại chuẩn bị cho một cú đau điếng thì... "Bộp"... Cả người Ngọc Yên ngã vào một bờ n.g.ự.c săn chắc. Bàn tay to lớn của ai đó ôm chặt lấy eo cô, đỡ cô đứng thẳng lại.

Khi Ngọc Yên định thần lại thì bóng dáng đó đã biến mất, chỉ biết trước đó, người có bóng dáng to lớn dưới ánh trăng đã đặt cô lên giường, đầu khẽ cúi xuống thổi vô ngón chân đang tê lên do đá phải chân bàn.

Lúc này Hệ Thống vang lên:

[Tiến độ công lược: +5%]

Ngọc Yên nhìn bảng hệ thống trước mặt, nếu theo tiểu thuyết thì có 5%, nhân vật nào sẽ lại nhẹ nhàng như thế, đa số toàn kiểu ấn tượng, đây chắc là cái mới.

Cô nghĩ vậy rồi nằm xuống ngủ, không quan tâm tới những gì xung quanh, nhưng nghĩ tới cô bạn thân của mình, không an tâm bèn đi ra cửa, mở hé coi bên bển như nào.

Ngọc Yên thấy yên tĩnh bèn thở phào rồi trở về đắp chăn ngủ tới sáng.

Ngoài kia người thì đang vật lộn với quái, người thì chạy trốn, người thì đẩy bạn bè người khác vô làm thế thân rồi chạy, còn cô thì ngủ yên....

Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận