Tôi trở về biệt thự nhà họ Cố.
Cố Tư Niên và tôi luôn ngủ riêng. Trong biệt thự lớn như vậy, hắn sống ở tầng ba còn tôi ở tầng hai.
Nhân lúc người hầu không chú ý, tôi lẻn vào phòng Cố Tư Niên lấy mấy cái đồng hồ, nhẫn, vòng tay trong tủ của hắn.
Mấy thứ này đem cầm thôi cũng đã kiếm được mười mấy triệu rồi, không hiểu sao nữ chính lại phải khổ cực đi vay tiền như vậy.
Tôi ôm đồ vào lòng, hệ thống bất mãn: "Sao ký chủ lại trộm đồ?"
Mắt tôi mở to.
"Việc giữa vợ chồng sao có thể gọi là trộm cắp? Cậu có hiểu luật không vậy, đây gọi là tài sản chung của vợ chồng, vốn dĩ tôi đã sở hữu một nửa rồi."
Hệ thống:……
"Không được, cô để đồ xuống cho tôi. Nhan Nghiên là người rất có lòng tự trọng, cô ấy muốn đi làm kiếm tiền, trên đường sẽ gặp phải nam phụ. Nếu cô hành động như vậy thì toàn bộ cốt truyện sẽ rối tung lên mất!"
"Tôi chỉ đi lấy một chiếc đồng hồ thôi, vẫn sẽ đi làm, sẽ không ảnh hưởng đến cốt truyện chính."
"Nếu không buông ra cô sẽ bị cưỡng chế trừng phạt."
Tôi đang tranh cãi với hệ thống thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Tôi giật mình, ôm chặt đống đồng hồ trong tay, quay đầu nhìn xung quanh rồi nhanh chóng quỳ xuống chui xuống gầm giường.
Vừa trốn xong đã thấy Cố Tư Niên kéo Lâm Vũ Nhu vào.
Đôi giày cao gót của Lâm Vũ Nhu giẫm đất tạo ra một loạt âm thanh sắc nét, cô ta cố tình tạo ra tiếng động lớn, gắng nói to.
"Anh Tư Niên, ôm em—"
Tôi mới dầm mưa xong, một sợi tóc xẹt qua chóp mũi làm tôi không nhịn được mà hắt xì thành tiếng.
"A——Hắt xì——"
Giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng mang theo sự tức giận của Cố Tư Niên vang lên.
"Ai ở đó? Ra ngoài cho tôi!"
Tôi nằm xuống đất giả chết.
"Tôi đếm đến 3, 1——"
Hệ thống cũng đang thúc giục tôi.
"Ký chủ đừng hành động liều lĩnh, đi ra ngoài xin lỗi Cố Tư Niên mau đi, nếu không tôi sẽ cưỡng chế trừng phạt."
Tôi chỉ biết giấu đồng hồ rồi bực tức bò ra khỏi gầm giường.
Lâm Vũ Nhu vừa sốc vừa giận.
"Nhan Nghiên, cô—— cái đồ không biết xấu hổ, trốn ở chỗ này là muốn dụ dỗ anh Tư Niên à?"
Cố Tư Niên nhìn tôi với ánh mắt đằng đằng sát khí, tôi nảy ra một ý tưởng.
"Anh đừng hiểu lầm."
"Tôi không chia rẽ hai người, tôi tới để tham gia chung với hai người nha——"
Cố Tư Niên và Lâm Vũ Nhu đứng bất động, tôi gượng cười, đi qua ôm bả vai của Lâm Vũ Nhu.
"Không phải ngày nào cô cũng hét toáng lên mình không được à? Không sao cả, chúng ta là đồng nghiệp, tôi sẽ san sẻ giúp cô."
Lâm Vũ Nhu không kịp phản ứng.
"Ai muốn làm đồng nghiệp với cô?"
"Ô kìa, chúng ta đều là người phụ nữ của Cố Tư Niên, không phải đồng nghiệp thì là cái gì? Đừng lo, tôi là người rất có tinh thần đồng đội, sẽ không bao giờ để cô——"
"Đi ra ngoài!"
Cuối cùng Cố Tư Niên không nghe nổi nữa, đen mặt run rẩy chỉ tay về phía cửa.
Tôi nhún vai đi ra ngoài.
"Vậy lần sau có cơ hội lại hơp tác nhé."
Ai ngờ cánh tay lại bị người ta kéo lấy, Cố Tư Niên nhìn Lâm Vũ Nhu đầy lạnh lùng.
"Đi ra ngoài."
Hốc mắt của Lâm Vũ Nhu lập tức đỏ lên, cô ta cắn môi nhưng không dám trái lời Cố Tư Niên, chỉ có thể liếc tôi tàn nhẫn rồi khóc chạy đi.
"Đồ con đĩ không biết xấu hổ!"
Cố Tư Niên đóng sầm cửa lại, dùng sức ấn tôi vào cửa, trong đôi mắt đen của hắn như nổi cơn bão.
"Nhan Nghiên, cô hèn hạ tới mức làm bất cứ thứ gì vì tiền sao?"
Hắn vừa nói vừa cúi đầu cắn vào xương quai xanh của tôi, lực mạnh khiến tôi đau đến mỗi cào móng tay vào tường.
Sau đó tôi mới nhớ Cố Tư Niên trong sách luôn như thế, mỗi lần sỉ nhục Nhan Nghiên ở bên ngoài xong lúc về còn trút giận với cô ấy, cũng không biết là tật xấu gì nữa.
Cố Tư Niên hôn lên cổ tôi, hô hấp càng trở nên nặng nề, tôi chán ghét cực kỳ, vừa mới nhấc đầu gối chuẩn bị đá thẳng vào gốc rể thì hệ thống đã đánh đòn phủ đầu.
"Cưỡng chế trừng phạt——"
Tôi lập tức bỏ chân xuống, được rồi được rồi, cũng chẳng có gì to tát.
Cố Tư Niên hôn dọc theo cổ đến tận miệng tôi, một lúc sau, hắn lùi lại rồi nhìn tôi với vẻ khó xử.
Cố Tư Niên đưa đầu lưỡi liếm răng một vòng rồi mới chậm rãi thè lưỡi ra, trên đó có vài hạt nhỏ màu đen.
Hắn lấy tay nhặt những mảnh vụn đó, nheo mắt nhìn chúng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Má ơi, đống vỏ hạt óc chó này đã kẹt trong miệng tôi rất lâu rồi, dùng móng tay cũng không thể lấy ra được. Miệng của anh còn mạnh hơn cả giác hút nữa."
"Bên này vẫn còn nữa, anh giúp tôi chút đi."
Tôi há miệng to tiến lại gần Cố Tư Niên, hắn lập tức quay mặt đi, đẩy tôi thật mạnh.
"Cút ra ngoài!"
"Hệ thống, giờ hắn bảo tôi cút, tôi cút không sao chứ?"
Hệ thống: "...Không sao."
Sau đêm đó, Cố Tư Niên liên tục phớt lờ tôi mấy ngày, tôi vui vẻ bình yên, cố gắng tìm mọi cách kiếm tiền.
Tôi chỉ vào một cây thông La Hán cổ thụ trông đơn giản ở ngoài cửa, hưng phấn: "Nhìn xem, cây thông La Hán này đã hơn hai trăm năm tuổi, Cố Tư Niên đã bỏ ra 3 triệu để mua nó. Tôi gọi người bán nó rồi thay cây đó bằng cây rẻ hơn để thu được phần tiền chênh lệch thì thế nào?"
Hệ thống từ chối tôi không chút do dự, tôi rất tức giận.
"Một cái cây còn có thể ảnh hưởng tới cốt truyện chính sao?"
"Ký chủ đừng làm chuyện tào lao, thời gian của cô không còn nhiều đâu, mau đi làm đi."
Tôi nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng, sao lại bảo thời gian không còn nhiều? Dây dưa hồi lâu hệ thống mới nói sự thật cho tôi biết.
"Ba tháng sau nữ chính sẽ chết, Cố Tư Niên sẽ tiếc nuối cả đời."
"Tôi đưa cô vào đây, khụ khụ, là vi phạm nội quy nên không thể để cấp trên phát hiện được. Nhiệm vụ của cô là để nữ chính sống sót mà không thay đổi cốt truyện chính!"
Tôi chết lặng.
"Ý cậu là gì, sống mà còn có thể không thay đổi cốt truyện à?"
"Cô chết được một năm, Cố Tư Niên vẫn đang điên cuồng tìm kiếm cô. Ba năm sau hắn mới hoàn toàn từ bỏ, cốt truyện đến đây là hết. Thế nên cô chỉ cần sống qua ba năm này thì sau đó có xảy ra chuyện gì bên trên cũng không quản nữa."
Hệ thống tức giận nói: "Tôi ghét nhất là truyện ngược như thế này, cái gọi là ngược chính là tra tấn một mình nữ chính, cuối cùng chịu nhục mà chết, còn cách trả thù nam chính duy nhất là để gã hối hận. Hối hận cái quần què!"
"Ký chủ đã chết ở thế giới hiện thực từ lâu, đây là cơ hội sống sót duy nhất của cô, vì vậy hãy trân trọng nó."
Hệ thống nói một cách nghiêm túc, còn tôi thì im lặng. Thế nên kiếm tiền căn bản không quan trọng, quan trọng nhất là trước tiên phải bám theo cốt truyện, tìm ra sơ hở, tìm cách sống sót.
Ngày hôm sau, tôi đến Công ty Bất động sản Ngôn Hoa để nộp hồ sơ.
Quá trình nhận chức diễn ra rất suôn sẻ, nào ngờ vừa vào văn phòng tôi đã lập tức chết lặng.
Lâm Vũ Nhu ngồi sau chiếc bàn lớn, tay lắc lắc thông tin của tôi.
"Lương tám ngàn một tháng? Nhan Nghiên, cô có bằng thạc sĩ ở nước ngoài, làm như vậy là không biết trọng dụng nhân tài rồi? Hay là thế này đi, cô đến làm trợ lý riêng cho tôi, tôi trả cô một tháng hai vạn."
Đúng vậy, Lâm Vũ Nhu là con gái của Bất động sản Ngôn Hoa, tôi vô tình đụng phải công ty của cô ta, sau này hẳng phải chịu không ít uất ức dưới tay cô ta.
Nghĩ đến đây, tôi hít một hơi thật sâu và mỉm cười rạng rỡ với Lâm Vũ Nhu.
"Vâng thưa sếp!"
Trong cuộc họp buổi chiều, Lâm Vũ Nhu bắt đầu giở trò.
Tôi vừa rót trà xong Lâm Vũ Nhu đã bưng lên uống một hớp, cau mày chán ghét.
"Nhan Nghiên, cô muốn làm tôi bỏng chết à?"
Vừa nói vừa giơ cốc nước lên chuẩn bị tạt vào tôi. Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, tôi bỗng cúi xuống uống một hớp trà to, thuận thế cắn chiếc cốc.
"Không nóng đâu sếp, nhiệt độ vừa phải."
Lâm Vũ Nhu:......
Lâm Vũ Nhu giận đến mức thản nhiên lấy cốc trà của đồng nghiệp bên cạnh tạt vào tôi.
"Đồ khốn, bảo cô làm chút chuyện mà cũng không ra hồn!"
Đúng lúc này, cửa phòng hội nghị mở ra, một bóng dáng uy nghiêm ngược sáng đi tới.
Tôi ngã xuống đất, tóc mái ướt đẫm nước dính vào trán, tôi cắn môi dưới, nhìn về phía người đó, khẽ kêu lên:
"A——mát quá——"
Người tới là Tổng giám đốc của Bất động sản Ngôn Hoa, anh trai của Lâm Vũ Nhu và cũng là nam phụ trong cuốn sách này, Lâm Trạch Ngôn.
Khuôn mặt xinh đẹp buồn bã của tôi lấm lem nước, giống như bông dâm bụt trắng đẫm sương trên cành tháng ba, diễn giải bốn chữ "tội nghiệp và đáng thương" đến tột cùng. Lúc đó, tên tôi không phải Nhan Nghiên mà là Thái Tú Bân Nhan Nghiên.
Quả nhiên, đồng tử của Lâm Trạch Ngôn lập tức co rút lại, anh ấy đưa tay đỡ tôi dậy.
"Cô không sao chứ?"
Tôi chớp mắt với anh ta một cách đau khổ.
"Tôi ổn thưa chủ tịch."
Lâm Vũ Nhu không hài lòng: "Anh ơi, con khốn này, nó——"
"Được rồi, để cô ấy ra ngoài trước, chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Cuộc họp kéo dài mãi đến tối, Lâm Trạch Ngôn rời khỏi phòng họp và dừng lại trước mặt tôi.
"Tính tình Tiểu Nhu không tốt, nếu tìm được cơ hội tôi sẽ điều cô làm trợ lý của tôi."
Chắc chắn tình yêu là do di truyền.
Vào buổi tối, Lâm Vũ Nhu đưa tôi đi dự tiệc tối.
Một người đàn ông trung niên mập mạp ngồi đối diện tôi, Lâm Vũ Nhu liếc nhìn tôi cười khúc khích:
"Anh Vương, đây là trợ lý của tôi Nhan Nghiên."
"Nếu anh nói chuyện vui vẻ với cô ấy về kế hoạch tối nay, Nhan Nghiên chắc chắn sẽ làm anh hài lòng. Cô ấy có rất nhiều kinh nghiệm đối phó với những khách hàng quan trọng."
Từng lời nói đều ẩn ý, ánh mắt ngài Vương lập tức sáng lên.
Gã ta nhìn tôi từ đầu đến chân và mời tôi nâng cốc chúc mừng.
"Tiểu Nhan, bàn hợp đồng dễ thôi mà."
Trong bữa tối, ánh mắt gã không hề rời khỏi cơ thể tôi, sau khi ăn xong, ông Vương giả vờ ôm đầu.
"Ở tuổi này sức khỏe của tôi không tốt, uống một chút đã say. Hợp đồng của tôi còn ở trong phòng, Tiểu Nhan đi lấy cùng tôi được chứ?"
Tôi đứng yên, Lâm Vũ Nhu nhân cơ hội kéo tôi sang một bên.
"Yên tâm, tên này chỉ muốn lợi dụng cô thôi, sẽ không làm gì cô thật đâu."
"Được rồi, nếu cô đi cùng gã ta thì tôi đưa cho cô số tiền còn lại của ca phẫu thuật bố cô? Hợp đồng này rất quan trọng đối với công ty."
Trong truyện, nữ chính rất dễ dàng tin tưởng Lâm Vũ Nhu.
Lúc họ lên lầu, Lâm Vũ Nhu sẽ dẫn Cố Tư Niên đến bắt gian, sự việc này đã gây ra hiểu lầm và ngăn cách lớn giữa họ.
"Ký chủ, đây là một âm mưu rất quan trọng, cô nhất định phải lên với gã kia."
"Được thôi, cô đưa tiền trước đi."
Tôi lấy thẻ ngân hàng trong túi ra đưa cho Lâm Vũ Nhu.
"Chuyển tiền vào số thẻ này, nhận được tiền tôi sẽ đi ngay."
Lâm Vũ Nhu chế nhạo: "Nhan Nghiên, tôi thực sự đánh giá thấp cô rồi. Cô có thể làm bất cứ điều gì vì tiền."
Sau khi nhận được tin nhắn của ngân hàng, tôi nắm tay ông Vương, dẫn gã ta về phía thang máy.
"Đi thôi anh Vương."
Hắn ta áp nửa người vào tôi, miệng đầy mùi rượu.
"Tiểu Nhan, hehehe——"
Tôi cũng nhìn gã mỉm cười.
" hehehe——"
Khi chúng tôi vào phòng, Giám đốc Vương đã nóng lòng muốn cởi áo ra, xoa tay nhìn tôi.
"Tự mình cởi đồ đi."
Tôi gật đầu.
"Được, tạm biệt."
Nói xong liền xoay người rời đi, hệ thống lập tức trở nên nóng nảy.
"Cảnh cáo bắt buộc trừng phạt, cảnh cáo bắt buộc trừng phạt."
Ngay khi tay tôi chuẩn bị nắm lấy tay nắm cửa, một dòng điện cực mạnh chạy xuyên qua cơ thể tôi. Giám đốc Vương vừa lao tới ôm thì tôi bèn dùng hết sức giữ tay gã lại.
Sau đó, hai chúng tôi giống như châu chấu mắc dây, dòng điện chạy khắp cơ thể, tứ chi co giật rồi ngã xuống đất.
Haha, không ngờ tới đúng không? Cơ thể con người có thể dẫn điện, đây chính là kế sách của tôi!
Nằm trên mặt đất một lúc, Giám đốc Vương nhìn thẳng lên trần nhà, hoài nghi nhân sinh.
Tôi nghiêng đầu nhìn gã.
"Hehe, đến đây nào cục cưng."
Tôi gồng mình bò về phía gã, u ám, hung dữ và vặn vẹo, Giám đốc Vương hét lên và chống tay lùi về sau.
"Đừng tới đây, đừng tới đây..."
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng khóc của Lâm Vũ Nhu.
"Xin lỗi anh Tư Niên, là do em không chăm sóc tốt cho cô ấy. Em đã nhắc nhở cô ấy người đàn ông họ Vương kia không phải là người tốt. Ai ngờ vì để nhận được hoa hồng, cô ấy đã lặng lẽ lên lầu sau khi chúng ta rời khách sạn."
"Rầm——"
Lúc cửa phòng bị phá tôi đang nằm bên cạnh Giám đốc Vương.
Giám đốc Vương không mặc đồ còn tôi thì quần áo nhếch nhác, cả hai chúng tôi đều thở hổn hển, đầu tóc rối bù.
Đôi mắt Cố Tư Niên lập tức đỏ lên.
Hắn ta lập tức tiến tới xốc tôi lên, giơ tay tát tôi hai cái.
"Con khốn!"
Cố Tư Niên bóp cổ tôi, giọng khàn khàn.
"Nhan Nghiên, sao cô có thể đê tiện như vậy?"
Lâm Vũ Nhu cau mày nhìn Giám đốc Vương đang nằm trên mặt đất bên cạnh.
"Giám đốc Vương, Nhan Nghiên là người phụ nữ đã có gia đình, sao anh có thể làm như vậy với cô ấy?"
Theo cốt truyện ban đầu, Giám đốc Vương cố ngụy biện, nói rằng tôi đã dụ dỗ gã, khiến tôi và Cố Tư Niên hiểu lầm càng sâu sắc hơn.
Bây giờ Giám đốc Vương đương nhiên rất sốc, liều mạng lắc đầu giải thích.
"Không phải tôi, tôi không có, cô đang nói nhảm, giữa hai chúng tôi không có chuyện gì xảy ra cả!"
Lâm Vũ Nhu choáng váng mở to mắt:
"Ông cho rằng chúng tôi là kẻ ngốc sao? Không có chuyện gì xảy ra vậy tại sao ông lại cởi quần áo?"
Giám đốc Vương lo lắng:
"Trong phòng nóng quá nên tôi cởi quần áo ra, không liên quan gì đến cô ấy. Tôi chỉ đưa cô ấy đi ký hợp đồng thôi, chúng tôi thật sự không có gì cả. Cô Nhan, cô mau giải thích rõ ràng cho bọn họ biết đi."
Nhìn Cố Tư Niên vẫn còn đang nắm chặt cổ áo, tôi ấm ức quay đầu đi chỗ khác.
"Kệ đi, để hắn muốn nghĩ thế nào cũng được."
Giám đốc Vương như sắp khóc, hung dữ trừng mắt nhìn Lâm Vũ Nhu.
"Tôi không quan tâm các người định làm gì, chỉ cần đừng để cô ấy đi cùng tôi."
"Anh Cố, tôi là người ngay thẳng. Anh không thể để những lời vu khống như vậy đổ lên đầu tôi được."
Giám đốc Vương lo lắng cố tránh mặt tôi, Cố Tư Niên sửng sốt một lúc rồi giãn hai hàng lông mày đang níu chặt ra.
Giám đốc Vương nhân cơ hội ký hợp đồng rồi nhanh chóng dúi nó vào tay tôi.
"Cô Nhan, tôi là người quý trọng danh dự. Để tránh bị nghi ngờ, sau này hãy để người khác trong công ty bàn bạc với tôi. Tôi thực sự không muốn gặp lại cô nữa đâu."
Tôi liền hỏi hệ thống trong đầu.
"Là gã không giải thích rõ ràng, không tính là tôi thay đổi cốt truyện đâu nhỉ?"
Hệ thống: "Ừ... không tính."
Khi Lâm Vũ Nhu ra khỏi khách sạn, khuôn mặt cô ta tràn đầy sự hoang mang, Cố Tư Niên phớt lờ cô ta, hung hăng đẩy tôi vào xe.
"Đồ mất mặt, cút về nhà cho tôi."
Cửa xe đóng lại, Cố Tư Niên vươn tay nắm lấy cằm tôi, con ngươi đen tối sầm lại.
"Nhan Nghiên, vì tiền, ai cũng có thể sao?"
Tôi còn chưa nói gì thì Cố Tư Niên đã cúi đầu lại gần.Vì uống quá chén nên tôi ợ một hơi lớn, mùi đồ ăn lẫn mùi rượu xộc vào mặt Cố Tư Niên.
Cố Tư Niên: …
Mặc dù tôi không thể chống lại Cố Tư Niên, nhưng tôi luôn có thể khiến hắn chán ghét theo cách riêng của mình, khiến hắn từ bỏ ý định chạm vào tôi.
Không ngờ tối nay Cố Tư Niên dường như trở thành một người khác.
Dù tôi có ợ hay thổi vào mặt hắn bao nhiêu, hắn vẫn không để ý.
Về đến nhà, hắn kéo tôi vào phòng tắm, dùng vũ lực súc miệng bằng nước cho tôi, ném tôi vào bồn tắm, mở vòi sen và dội nước lạnh vào người tôi.
Áo khoác của tôi nhàu nát trên sàn, áo sơ mi trắng ướt đẫm nước và dính chặt vào người, làn da trắng như tuyết bên dưới như ẩn như hiện. Ánh mắt Cố Tư Niên tối sầm lại, anh ta ôm lấy cổ tôi, cúi người lại gần.
Nụ hôn của hắn vừa lạnh lẽo vừa bá đạo, mang theo ý lạnh thấu xương, tôi rõ ràng cảm thấy có gì đó rất khác thường.
Tôi đã bị sốc.
"Chó gà không tha ——"
Cố Tư Niên: …
Tôi ngăn bàn tay đang cởi cúc áo của Cố Tư Niên.
"Cố Tư Niên, anh có yêu em không?"
Cố Tư Niên sửng sốt, đồng tử hơi giãn ra, trong mắt hiện lên sự hỗn loạn mà thậm chí hắn còn không phát hiện ra.
"Ha ha, yêu sao?"
"Nhan Nghiên, cô chỉ là một thế thân, là con chó mà tôi dùng tiền mua được, cô mà cũng xứng nhắc đến yêu với tôi sao?"
Tôi cười nhạo một tiếng.
"Anh làm điều này với cả một con chó, thì ra anh có khẩu vị nặng như vậy."
"Cố Tư Niên, có Lâm Vũ Nhu ở đó, tại sao ngày nào anh cũng đến làm khổ một thế thân như tôi vậy? Lời như vậy anh có tin không?"
Tôi cắn tai hắn.
"Cố Tư Niên, một ngày đó mất đi tôi, anh sẽ hối hận cả đời."
Cố Tư Niên lùi lại một bước lớn giống như bị bỏng, hoảng sợ hất tôi ra.
"Nhan Nghiên, cô quá coi trọng bản thân rồi!"
Cố Tư Niên tức giận rời đi, tôi nằm trong bồn tắm, đổ đầy nước nóng, thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Sau ngày hôm đó, như để chứng minh rằng hắn không hề quan tâm đến tôi, thái độ của Cố Tư Niên đối với tôi càng tệ hơn, ngược lại bắt đầu quan tâm đến Lâm Vũ Nhu nhiều hơn.
Lâm Vũ Nhu vô cùng đắc ý, gọi tôi vào phòng làm việc.
"Nhan Nghiên, cắm bó hoa này đi."
Một bó hoa hồng đỏ rất lớn, số lượng là chín mươi chín, Cố Tư Niên đã sai người đưa tới vào sáng sớm. Lâm Vũ Nhu vừa vui vẻ nhìn những bông hoa vừa cười nhạo tôi.
"Đồ giả chính là đồ giả, dù cô có dùng thủ đoạn gì đi nữa, anh Tư Niên vẫn sẽ yêu tôi nhất."
Tay tôi vừa chạm vào bông hồng thì cô ta bất ngờ cầm chiếc gạt tàn bên cạnh đập mạnh vào đầu tôi.
Tôi đã sớm có chuẩn bị nên cầm một chồng tài liệu trên bàn chặn lại, tài liệu bị đập bay tứ tung, vương vãi khắp sàn, Lâm Trạch Ngôn mở cửa đi vào.
Tôi giả vờ không nhìn thấy cúi đầu nhặt tài liệu lên.
"Phương án của Tổng giám đốc rõ ràng rất hoàn hảo. Phó giám đốc Lâm, cô bắt bẻ quá, cô không thể chà đạp công sức của người khác như vậy được."
Lâm Vũ Nhu tức giận đến mức phát điên.
"Cô đang nói vớ vẩn gì vậy? Con khốn này lại giả vờ với tôi hả!"
Cô ta lao tới định đánh tôi, nhưng Lâm Trạch Ngôn đã đứng trước mặt bảo vệ tôi. Anh cúi đầu liếc nhìn tài liệu trên mặt đất, chính là phương án anh vừa ký lúc sáng.
Lâm Trạch Ngôn cau mày.
"Em bất mãn với cô ấy như vậy thì hãy để cô ấy đến chỗ của anh đi."
"Anh trai——"
Lâm Vũ Nhu dậm chân, đột nhiên thay đổi giọng điệu.
"Được rồi, đưa cô ấy đi đi, một giây em cũng không muốn nhìn thấy cô ấy."
Lâm Trạch Ngôn xưa nay luôn được biết đến là một "Tay chơi", thay đổi bạn gái mỗi tháng, bây giờ anh ấy quan tâm đến tôi, Lâm Vũ Nhu ước gì chúng tôi cùng làm chung để cô ta có thể đi tố cáo tôi với Cố Tư Niên.
Buổi chiều tôi ôm tài liệu chuyển đến phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn.
Hệ thống: "Ký chủ, tôi phải nhắc nhở cô, gần đây cô không ngừng gặp phải nguy hiểm."
Tôi không phục: "Im đi, cốt truyện yêu cầu tôi phải vào phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn. Tại sao tôi phải trải qua điều đó một cách vô ích?"
Hệ thống: "Sự chịu đựng lần này sẽ khiến cô phải đau khổ, kích thích sự bảo vệ của Lâm Trạch Ngôn, tăng thêm độ hảo cảm của anh ấy đối với cô."
Hệ thống liếc nhìn độ hảo cảm trên đầu Lâm Trạch Ngôn, lập tức im miệng.
Trong văn phòng của Lâm Trạch Ngôn có một tủ trưng bày, trong đó trưng mấy chiếc cúp bên cạnh có một bức ảnh. Trong ảnh, Lâm Trạch Ngôn mặc quần bơi, khoe cơ bụng 8 múi cân đối, giơ cao cúp và vẫy tay chào mọi người.
Trái tim tôi có hơi rung động.
Tốt quá, có vẻ Lâm Trạch Ngôn là một vận động viên bơi lội rất giỏi.
Ba tháng sau, Lâm Vũ Nhu sẽ nhờ người đẩy tôi từ vách đá xuống biển, nội trong ba tháng tôi phải học bơi để có cơ hội sống sót.
Tôi kêu lên một tiếng rồi che miệng lại.
"Trời ơi, tổng giám đốc, anh giỏi thật. Tôi rất thích cái này, tôi luôn muốn tìm người để học hỏi. Anh có thể dạy tôi không, tổng giám đốc?"
Lâm Trạch Ngôn rất ngạc nhiên.
"Em thực sự muốn học sao? Rất ít cô gái thích cái này."
Tôi gật đầu và nhìn anh ấy với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Tôi thực sự rất muốn học, xin hãy dạy cho tôi."
Trong mắt Lâm Trạch Ngôn lóe lên một tia sáng, anh đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng tôi một cách vui vẻ.
"Nhan Nghiên, tôi quen rất nhiều cô gái, nhưng chỉ có em là có hứng thú với lặn, em yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy em thật tốt."
Đợi đã, lặn à?
Não tôi bị úng nước rồi mới đi học lặn, tôi khóc không ra nước mắt, ra sức gọi hệ thống trong đầu.
"Giật tôi đi, trừng phạt tôi đi, tôi không muốn học lặn."
Hệ thống hả hê.
"Hảo cảm của Lâm Trạch Ngôn đối với cô không ngừng tăng lên, chi tiết về quan hệ của hai người đều được đề cập ngắn gọn trong sách, nếu cô tích lũy đủ độ hảo cảm, sẽ không tính là vi phạm cốt truyện chính."
Lâm Trạch Ngôn là người giữ lời, sau khi tan làm, anh ấy lập tức đưa tôi đến trung tâm thương mại mua dụng cụ chuyên nghiệp, sau đó đến bể bơi riêng của anh ấy.
Trước khi lặn, đầu tiên phải biết bơi, Lâm Trạch Ngôn đã dạy tôi bơi rất nghiêm túc, tôi chỉ có thể cắn răng mà học.
Thôi kệ, tôi không có tiền, bây giờ tôi có cơ hội học bơi miễn phí, chuyện học lặn thì sau này tôi kiếm cớ từ chối là được.