Khi chúng tôi vào phòng, Giám đốc Vương đã nóng lòng muốn cởi áo ra, xoa tay nhìn tôi.
"Tự mình cởi đồ đi."
Tôi gật đầu.
"Được, tạm biệt."
Nói xong liền xoay người rời đi, hệ thống lập tức trở nên nóng nảy.
"Cảnh cáo bắt buộc trừng phạt, cảnh cáo bắt buộc trừng phạt."
Ngay khi tay tôi chuẩn bị nắm lấy tay nắm cửa, một dòng điện cực mạnh chạy xuyên qua cơ thể tôi. Giám đốc Vương vừa lao tới ôm thì tôi bèn dùng hết sức giữ tay gã lại.
Sau đó, hai chúng tôi giống như châu chấu mắc dây, dòng điện chạy khắp cơ thể, tứ chi co giật rồi ngã xuống đất.
Haha, không ngờ tới đúng không? Cơ thể con người có thể dẫn điện, đây chính là kế sách của tôi!
Nằm trên mặt đất một lúc, Giám đốc Vương nhìn thẳng lên trần nhà, hoài nghi nhân sinh.
Tôi nghiêng đầu nhìn gã.
"Hehe, đến đây nào cục cưng."
Tôi gồng mình bò về phía gã, u ám, hung dữ và vặn vẹo, Giám đốc Vương hét lên và chống tay lùi về sau.
"Đừng tới đây, đừng tới đây..."
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng khóc của Lâm Vũ Nhu.
"Xin lỗi anh Tư Niên, là do em không chăm sóc tốt cho cô ấy. Em đã nhắc nhở cô ấy người đàn ông họ Vương kia không phải là người tốt. Ai ngờ vì để nhận được hoa hồng, cô ấy đã lặng lẽ lên lầu sau khi chúng ta rời khách sạn."
"Rầm——"
Lúc cửa phòng bị phá, tôi đang nằm bên cạnh Giám đốc Vương.
Giám đốc Vương không mặc đồ còn tôi thì quần áo nhếch nhác, cả hai chúng tôi đều thở hổn hển, đầu tóc rối bù.
Đôi mắt Cố Tư Niên lập tức đỏ lên.
Hắn ta lập tức tiến tới xốc tôi lên, giơ tay tát tôi hai cái.
"Con khốn!"
Cố Tư Niên bóp cổ tôi, giọng khàn khàn.
"Nhan Nghiên, sao cô có thể đê tiện như vậy?"
Lâm Vũ Nhu cau mày nhìn Giám đốc Vương đang nằm trên mặt đất bên cạnh.
"Giám đốc Vương, Nhan Nghiên là người phụ nữ đã có gia đình, sao anh có thể làm như vậy với cô ấy?"
Theo cốt truyện ban đầu, Giám đốc Vương cố ngụy biện, nói rằng tôi đã dụ dỗ gã, khiến tôi và Cố Tư Niên hiểu lầm càng sâu sắc hơn.
Bây giờ Giám đốc Vương đương nhiên rất sốc, liều mạng lắc đầu giải thích.
"Không phải tôi, tôi không có, cô đang nói nhảm, giữa hai chúng tôi không có chuyện gì xảy ra cả!"
Lâm Vũ Nhu choáng váng mở to mắt:
"Ông cho rằng chúng tôi là kẻ ngốc sao? Không có chuyện gì xảy ra vậy tại sao ông lại cởi quần áo?"
Giám đốc Vương lo lắng:
"Trong phòng nóng quá nên tôi cởi quần áo ra, không liên quan gì đến cô ấy. Tôi chỉ đưa cô ấy đi ký hợp đồng thôi, chúng tôi thật sự không có gì cả. Cô Nhan, cô mau giải thích rõ ràng cho bọn họ biết đi."
Nhìn Cố Tư Niên vẫn còn đang nắm chặt cổ áo, tôi ấm ức quay đầu đi chỗ khác.
"Kệ đi, để hắn muốn nghĩ thế nào cũng được."
Giám đốc Vương như sắp khóc, hung dữ trừng mắt nhìn Lâm Vũ Nhu.
"Tôi không quan tâm các người định làm gì, chỉ cần đừng để cô ấy đi cùng tôi."
"Anh Cố, tôi là người ngay thẳng. Anh không thể để những lời vu khống như vậy đổ lên đầu tôi được."
Giám đốc Vương lo lắng cố tránh mặt tôi, Cố Tư Niên sửng sốt một lúc rồi giãn hai hàng lông mày đang níu chặt ra.
Giám đốc Vương nhân cơ hội ký hợp đồng rồi nhanh chóng dúi nó vào tay tôi.
"Cô Nhan, tôi là người quý trọng danh dự. Để tránh bị nghi ngờ, sau này hãy để người khác trong công ty bàn bạc với tôi. Tôi thực sự không muốn gặp lại cô nữa đâu."
Tôi liền hỏi hệ thống trong đầu.
"Là gã không giải thích rõ ràng, không tính là tôi thay đổi cốt truyện đâu nhỉ?"
Hệ thống: "Ừ... không tính."
Khi Lâm Vũ Nhu ra khỏi khách sạn, khuôn mặt cô ta tràn đầy sự hoang mang, Cố Tư Niên phớt lờ cô ta, hung hăng đẩy tôi vào xe.
"Đồ mất mặt, cút về nhà cho tôi."
Cửa xe đóng lại, Cố Tư Niên vươn tay nắm lấy cằm tôi, con ngươi đen tối sầm lại.
"Nhan Nghiên, vì tiền, ai cũng có thể sao?"
Tôi còn chưa nói gì thì Cố Tư Niên đã cúi đầu lại gần. Vì uống quá chén nên tôi ợ một hơi lớn, mùi đồ ăn lẫn mùi rượu xộc vào mặt Cố Tư Niên.
Cố Tư Niên: …
Mặc dù tôi không thể chống lại Cố Tư Niên, nhưng tôi luôn có thể khiến hắn chán ghét theo cách riêng của mình, khiến hắn từ bỏ ý định chạm vào tôi.
Không ngờ tối nay Cố Tư Niên dường như trở thành một người khác.
Dù tôi có ợ hay thổi vào mặt hắn bao nhiêu, hắn vẫn không để ý.
Về đến nhà, hắn kéo tôi vào phòng tắm, dùng vũ lực súc miệng bằng nước cho tôi, ném tôi vào bồn tắm, mở vòi sen và dội nước lạnh vào người tôi.
Áo khoác của tôi nhàu nát trên sàn, áo sơ mi trắng ướt đẫm nước và dính chặt vào người, làn da trắng như tuyết bên dưới như ẩn như hiện. Ánh mắt Cố Tư Niên tối sầm lại, anh ta ôm lấy cổ tôi, cúi người lại gần.
Nụ hôn của hắn vừa lạnh lẽo vừa bá đạo, mang theo ý lạnh thấu xương, tôi rõ ràng cảm thấy có gì đó rất khác thường.
Tôi đã bị sốc.
"Chó gà không tha ——"
Cố Tư Niên: …
Tôi ngăn bàn tay đang cởi cúc áo của Cố Tư Niên.
"Cố Tư Niên, anh có yêu em không?"
Cố Tư Niên sửng sốt, đồng tử hơi giãn ra, trong mắt hiện lên sự hỗn loạn mà thậm chí hắn còn không phát hiện ra.
"Ha ha, yêu sao?"
"Nhan Nghiên, cô chỉ là một thế thân, là con ch.ó mà tôi dùng tiền mua được, cô mà cũng xứng nhắc đến yêu với tôi sao?"
Tôi cười nhạo một tiếng.
"Anh làm điều này với cả một con chó, thì ra anh có khẩu vị nặng như vậy."
"Cố Tư Niên, có Lâm Vũ Nhu ở đó, tại sao ngày nào anh cũng đến làm khổ một thế thân như tôi vậy? Lời như vậy anh có tin không?"
Tôi cắn tai hắn.
"Cố Tư Niên, một ngày đó mất đi tôi, anh sẽ hối hận cả đời."
Cố Tư Niên lùi lại một bước lớn giống như bị bỏng, hoảng sợ hất tôi ra.
"Nhan Nghiên, cô quá coi trọng bản thân rồi!"
Cố Tư Niên tức giận rời đi, tôi nằm trong bồn tắm, đổ đầy nước nóng, thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Sau ngày hôm đó, như để chứng minh rằng hắn không hề quan tâm đến tôi, thái độ của Cố Tư Niên đối với tôi càng tệ hơn, ngược lại bắt đầu quan tâm đến Lâm Vũ Nhu nhiều hơn.
Lâm Vũ Nhu vô cùng đắc ý, gọi tôi vào phòng làm việc.
"Nhan Nghiên, cắm bó hoa này đi."
Một bó hoa hồng đỏ rất lớn, số lượng là chín mươi chín, Cố Tư Niên đã sai người đưa tới vào sáng sớm. Lâm Vũ Nhu vừa vui vẻ nhìn những bông hoa vừa cười nhạo tôi.
"Đồ giả chính là đồ giả, dù cô có dùng thủ đoạn gì đi nữa, anh Tư Niên vẫn sẽ yêu tôi nhất."
Tay tôi vừa chạm vào bông hồng thì cô ta bất ngờ cầm chiếc gạt tàn bên cạnh đập mạnh vào đầu tôi.
Tôi đã sớm có chuẩn bị nên cầm một chồng tài liệu trên bàn chặn lại, tài liệu bị đập bay tứ tung, vương vãi khắp sàn, Lâm Trạch Ngôn mở cửa đi vào.
Tôi giả vờ không nhìn thấy cúi đầu nhặt tài liệu lên.
"Phương án của Tổng giám đốc rõ ràng rất hoàn hảo. Phó giám đốc Lâm, cô bắt bẻ quá, cô không thể chà đạp công sức của người khác như vậy được."
Lâm Vũ Nhu tức giận đến mức phát điên.
"Cô đang nói vớ vẩn gì vậy? Con khốn này lại giả vờ với tôi hả!"
Cô ta lao tới định đánh tôi, nhưng Lâm Trạch Ngôn đã đứng trước mặt bảo vệ tôi. Anh cúi đầu liếc nhìn tài liệu trên mặt đất, chính là phương án anh vừa ký lúc sáng.
Lâm Trạch Ngôn cau mày.
"Em bất mãn với cô ấy như vậy thì hãy để cô ấy đến chỗ của anh đi."
"Anh trai——"
Lâm Vũ Nhu dậm chân, đột nhiên thay đổi giọng điệu.
"Được rồi, đưa cô ấy đi đi, một giây em cũng không muốn nhìn thấy cô ấy."
Lâm Trạch Ngôn xưa nay luôn được biết đến là một "Tay chơi", thay đổi bạn gái mỗi tháng, bây giờ anh ấy quan tâm đến tôi, Lâm Vũ Nhu ước gì chúng tôi cùng làm chung để cô ta có thể đi tố cáo tôi với Cố Tư Niên.
Buổi chiều tôi ôm tài liệu chuyển đến phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn.
Hệ thống: "Ký chủ, tôi phải nhắc nhở cô, gần đây cô không ngừng gặp phải nguy hiểm."
Tôi không phục: "Im đi, cốt truyện yêu cầu tôi phải vào phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn. Tại sao tôi phải trải qua điều đó một cách vô ích?"
Hệ thống: "Sự chịu đựng lần này sẽ khiến cô phải đau khổ, kích thích sự bảo vệ của Lâm Trạch Ngôn, tăng thêm độ hảo cảm của anh ấy đối với cô."
Hệ thống liếc nhìn độ hảo cảm trên đầu Lâm Trạch Ngôn, lập tức im miệng.
Trong văn phòng của Lâm Trạch Ngôn có một tủ trưng bày, trong đó trưng mấy chiếc cúp bên cạnh có một bức ảnh. Trong ảnh, Lâm Trạch Ngôn mặc quần bơi, khoe cơ bụng 8 múi cân đối, giơ cao cúp và vẫy tay chào mọi người.
Trái tim tôi có hơi rung động.
Tốt quá, có vẻ Lâm Trạch Ngôn là một vận động viên bơi lội rất giỏi.
Ba tháng sau, Lâm Vũ Nhu sẽ nhờ người đẩy tôi từ vách đá xuống biển, nội trong ba tháng tôi phải học bơi để có cơ hội sống sót.
Tôi kêu lên một tiếng rồi che miệng lại.
"Trời ơi, tổng giám đốc, anh giỏi thật. Tôi rất thích cái này, tôi luôn muốn tìm người để học hỏi. Anh có thể dạy tôi không, tổng giám đốc?"
Lâm Trạch Ngôn rất ngạc nhiên.
"Em thực sự muốn học sao? Rất ít cô gái thích cái này."
Tôi gật đầu và nhìn anh ấy với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Tôi thực sự rất muốn học, xin hãy dạy cho tôi."
Trong mắt Lâm Trạch Ngôn lóe lên một tia sáng, anh đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng tôi một cách vui vẻ.
"Nhan Nghiên, tôi quen rất nhiều cô gái, nhưng chỉ có em là có hứng thú với lặn, em yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy em thật tốt."
Đợi đã, lặn à?
Não tôi bị úng nước rồi mới đi học lặn, tôi khóc không ra nước mắt, ra sức gọi hệ thống trong đầu.
"Giật tôi đi, trừng phạt tôi đi, tôi không muốn học lặn."
Hệ thống hả hê.
"Hảo cảm của Lâm Trạch Ngôn đối với cô không ngừng tăng lên, chi tiết về quan hệ của hai người đều được đề cập ngắn gọn trong sách, nếu cô tích lũy đủ độ hảo cảm, sẽ không tính là vi phạm cốt truyện chính."
Lâm Trạch Ngôn là người giữ lời, sau khi tan làm, anh ấy lập tức đưa tôi đến trung tâm thương mại mua dụng cụ chuyên nghiệp, sau đó đến bể bơi riêng của anh ấy.
Trước khi lặn, đầu tiên phải biết bơi, Lâm Trạch Ngôn đã dạy tôi bơi rất nghiêm túc, tôi chỉ có thể cắn răng mà học.
Thôi kệ, tôi không có tiền, bây giờ tôi có cơ hội học bơi miễn phí, chuyện học lặn thì sau này tôi kiếm cớ từ chối là được.
Hôm nào tôi cũng bận rộn, ban ngày làm việc, buổi tối học bơi, về đến nhà với bộ tóc ướt đẫm và bộ quần áo đã thay, Cố Tư Niên lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Ngày hôm đó khi tôi trở về nhà với mái tóc dài gần khô, Cố Tư Niên đã gọi tôi lại.
Hắn đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, hút xì gà mà không bật đèn, chỉ nhìn thấy một chút ánh sáng đỏ mờ nhạt.
"Gần đây cô bận việc gì?"
Tôi không muốn nói nhiều với hắn nên tùy tiện kiếm một cái cớ.
"Học năng khiếu."
Trán Cố Tư Niên giật giật, bỏ điếu xì gà vào gạt tàn.
"Năng khiếu gì?"
Tôi bắt đầu nói tùm lum.
"Nhiều kiểu bơi khác nhau, anh thích bồn tắm như vậy, tôi dự định lần sau sẽ biểu diễn vài tiết mục trong bồn tắm cho anh xem."
Cố Tư Niên bỗng tức giận giơ tay một cái, "Ầm" một tiếng, mọi thứ trên bàn đều bị rơi xuống đất. Hắn móc từ trong túi ra một chồng ảnh ném lên bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đi tìm Lâm Trạch Ngôn học sao?"
Khi đèn bật sáng, Cố Tư Niên sải bước tới, một tay túm tóc tôi, kéo tôi đến trước ghế sofa rồi ném tôi xuống đất thật mạnh.
Tôi ngã xuống đất, mái tóc xõa xuống trán, tôi khẽ rên: "A – đau quá…"
Sau khi la lên, tôi nhận ra người trước mặt là Cố Tư Niên chứ không phải Lâm Trạch Ngôn, đành tức giận ngậm miệng lại, tiến lại nhìn những bức ảnh trên bàn.
Quả nhiên trong ảnh đều là cảnh tôi và Lâm Trạch Ngôn thân thiết trong vài ngày qua, vừa nhìn là biết do Lâm Vũ Nhu chụp.
"Nhan Nghiên, cô thật là ghê tởm."
Cố Tư Niên nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chán ghét, tôi liền liếc mắt một cái.
"Rốt cuộc anh muốn làm cái quái gì vậy? Nếu ngày nào anh cũng ghét tôi như vậy thì sao chúng ta không ly hôn đi?"
"Ly hôn? Cô đừng hòng!"
Cố Tư Niên đứng dậy, sắc mặt đen lại đi về phía tôi, tôi vừa lẩm bẩm vừa đứng dậy liền bỏ chạy.
Cố Tư Niên sửng sờ, sau đó nhấc chân đuổi theo, hai người chúng tôi vòng quanh ghế sofa quanh trụ của Tần vương.
Càng chạy tôi càng hưng phấn, quả nhiên mấy ngày nay tôi học bơi không hề uổng phí, dung tích phổi của tôi đã tăng lên rất nhiều, mặt không đỏ và cũng không bị hụt hơi.
Đuổi theo mấy vòng, Cố Tư Niên cảm thấy hơi mất mặt, sắc mặt tái nhợt dừng lại.
"Nhan Nghiên — đến đây."
Tôi đứng yên bất động, dựa theo cốt truyện, Lâm Trạch Ngôn đã khơi dậy lòng ghen tị mạnh mẽ của Cố Tư Niên. Hắn đánh tôi một lát rồi sau đó làm chuyện đó, rồi giam lỏng tôi tại nhà và không cho tôi ra ngoài.
Tôi không muốn trải qua cốt truyện này.
Tôi giơ hai tay lên.
"Cố Tư Niên, chúng ta nói chuyện đi. Đừng đánh tôi, tôi sẽ không bỏ chạy, được không?"
Vẻ mặt của Cố Tư Niên vô cảm, tôi chân thành nói: "Nếu anh dám đánh tôi, tôi sẽ noi gương Mã Dung, chụp hình lại và nói là anh bạo lực gia đình với tôi, đăng lên WeChat Moments, đăng lên Weibo. Giá cổ phiếu công ty anh sụt giảm, có thể ảnh hưởng đến hàng chục triệu. Vì một việc nhỏ như vậy có đáng không?"
Tôi còn đang ở đó nói không ngớt thì Cố Tư Niên đột nhiên đặt một tay lên ghế sofa, nhẹ nhàng nhảy qua rồi dùng một tay bóp cổ tôi, tôi vội đưa tay che mặt, nhưng hắn lại cúi đầu hôn tôi.
Nụ hôn lần này không thô bạo như tôi tưởng tượng, nó trao đổi qua lại, mang theo một cảm giác khó tả.
Tôi c.h.ế.t lặng, chợt hình ảnh hai lúc hai người ở bên nhau hiện lên trong đầu tôi.
Nhan Nghiên và Cố Tư Niên quen nhau, khi đó tập đoàn Nhan thị vẫn chưa phá sản, Nhan Nghiên vẫn là công chúa nhỏ được nâng niu trong tay của mọi người.
Cô ấy đã yêu Cố Tư Niên ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau khi kết hôn, cô ấy dường như đã có được vài ngày hạnh phúc ngắn ngủi. Mãi đến khi tập đoàn Nhan thị đột nhiên phá sản làm liên lụy đến tập đoàn Cố thị, Cố Tư Niên đã nổi giận hỏi có phải cô đã lên kế hoạch từ trước rồi hay không.
Sau đó, Lâm Vũ Nhu quay lại và hai người dần dần có khoảng cách với nhau.
Tôi thở dài, quên đi, muốn trách thì trách hắn quá ngu ngốc, bị một nữ phụ chơi đùa xoay vòng vòng, không biết tại sao kiếm được nhiều tiền như vậy.
Tôi đưa tay đẩy Cố Tư Niên, nhưng hắn bất động, tôi khẽ cười.
"Cố Tư Niên, thừa nhận đi, anh yêu tôi."
Quả nhiên, Cố Tư Niên lập tức buông tôi ra như bị điện giật, mặt tối sầm lại lạnh lùng hét lên:
"Cút! Cút ra ngoài!"
Sau khi lên lầu, tôi nghe thấy Cố Tư Niên gọi điện cho Lâm Vũ Nhu.
Lâm Vũ Nhu đã đến rất nhanh và cố tình làm ồn trên lầu, tôi bịt tai lại và ngủ một giấc ngon lành.
Có lẽ việc chụp ảnh mà tôi đề cập đã đe dọa Cố Tư Niên, vì gần đây hắn không bạo lực với tôi nữa. Trong công ty, Lâm Vũ Nhu luôn tìm kiếm cơ hội để gây khó khăn cho tôi mỗi ngày.
Tôi đã cố gắng hết sức để giải quyết vấn đề để bản thân không phải bị thiệt, thay vào đó tôi cố tình gọi điện cho luật sư trước mặt cô ấy.
"Luật sư Chu, tôi muốn ly hôn mà chồng tôi không chịu thì phải làm sao?"
"Tài sản à, tôi không muốn tài sản, tôi cũng không muốn ở chung với hắn, hắn không chịu. Kiện cáo có ích gì không? Hắn chỉ là không thể sống thiếu tôi thôi, hắn rất khốn nạn."
Lâm Vũ Nhu hét lên, lao tới và vung tay làm rơi điện thoại của tôi.
"Nhan Nghiên, cô đang làm cái chuyện vô bổ gì vậy? Anh Tư Niên vốn không thích cô, trong lòng anh ấy chỉ có tôi thôi!"
Tôi cười khẩy.
"Đừng ngu ngốc nữa, hắn thích cô thì vì sao không cưới cô? Có thể dùng đầu óc suy nghĩ được không? Hiện tại tôi hoàn toàn trắng tay, dù nhà họ Nhan liên lụy nhà họ Cố, hắn cũng không chịu buông tay."
"Còn cô thì sao? Nhà họ Lâm của cô giàu có như vậy. Nếu Cố Tư Niên cưới cô, nhà họ Cố chắc chắn có thể một bước lên mây. Một người rất coi trọng lợi ích như hắn tại sao lại không chọn cô? Chẳng lẽ cô vẫn chưa rõ sao ?"
Lâm Vũ Nhu sắc mặt tái nhợt, môi run run, vung tay đánh tôi với vẻ mặt bi phẫn, tôi vội vàng né sang một bên, tay cô ta vung vào khoảng không.
"Không thể nào, không thể nào, cô đừng hoang tưởng nữa, anh Tư Niên vốn không yêu cô!"
Những lời này đã cắt đứt sợi dây cuối cùng trong tâm trí Lâm Vũ Nhu, cuối cùng cô ta quyết định ra tay với tôi.
Ngày hôm đó sau khi rời công ty, vừa bước ra khỏi cửa, đột nhiên có người bịt mũi tôi từ phía sau. Tôi hoàn toàn không hề chống cự khi bị trói và dẫn đến vách đá.
Kẻ bắt cóc đã gọi điện cho Cố Tư Niên và yêu cầu hắn mang tiền chuộc đến, Cố Tư Niên đã lái xe tới.
Trên vách đá có gió lớn, váy của tôi bay lên, mỉm cười với Cố Tư Niên.
"Cố Tư Niên, đừng cứu tôi."
Cố Tư Niên hai mắt đỏ lên, đây là lần đầu tiên nhìn thấy hắn có vẻ mặt hèn mọn như vậy.
"Tôi cầu xin các người, hãy tha cho cô ấy đi, các anh muốn bao nhiêu tiền cũng được."
Tôi lùi lại một bước, dùng con d.a.o giấu trong tay áo lặng lẽ cắt sợi dây.
"Cố Tư Niên, cuộc sống này mệt mỏi quá, tạm biệt——"
Tôi cúi đầu nhìn những con sóng cuồn cuộn phía sau, vươn tay ra và ngã xuống.
Ngay khi rơi khỏi vách đá, tôi liền dùng một tay ôm đầu, tay kia đặt lên bụng dưới, quay ngược hai vòng rưỡi rồi lao mình xuống biển với tư thế hoàn hảo, bọt sóng nhỏ văng tung tóe.
Xóa điểm cao nhất là 98 điểm và điểm thấp nhất là 96 điểm, Lâm Trạch Ngôn cách đó không xa đã giơ ngón tay cái ra hiệu cho tôi.
"Nhan Nghiên, em không hổ là học viên lặn tài năng nhất trong số những học viên tôi từng dạy."
Tôi liếc mắt, vẫy tay và bơi về phía trước.
"Anh vừa dạy tôi một điều."
Phía trước là biển xanh, như sự tự do bao la và rộng lớn.