Menu
Mục lục Chương sau

Thiên Kim Giả Bị Vạch Trần

1.

Tôi tên Trần Tranh, là thiên kim hàng thật giá thật của nhà họ Trần, đấy là trước năm hai mươi hai tuổi. Bây giờ, ngay tại bữa tiệc sinh nhật hai mươi ba tuổi của tôi, Trần Thái – ba tôi, đang tuyên bố với tất cả mọi người có mặt ở đây rằng tôi chỉ là đứa con bị ôm nhầm!

Tôi như chết trân tại chỗ, không biết phải làm thế nào, mọi người xung quanh xì xào bàn tán, nhìn tôi như một con hề.

Ông ta vẫn bô bô cái miệng: "Trần Tranh chỉ là đứa trẻ bị ôm nhầm, đứa trẻ này mới chính là con gái ruột của Trần gia chúng tôi."

Tôi nhìn cô gái đang đứng cạnh ông ta, cô ta mặc một bộ váy ôm sát người màu đỏ rượu, đuôi tóc uốn lượn trông vô cùng xinh đẹp, nếu không giới thiệu tôi còn tưởng là vợ mới của ông ta.

Ông nội Trần từ trên lầu đi xuống, cây gậy gõ cộc cộc, thấy một màn này thì mắng:

"Thằng khốn, hôm nay là sinh nhật Tranh Tử, mày làm cái trò gì vậy hả?"

Hu hu, cảm động quá, con thương ông nội nhất!

Từ nhỏ tôi đều ở nhà cũ Trần gia, vì người mẹ ruột mà không phải ruột của tôi vừa sinh xong liền qua đời, Trần Thái không chịu nổi đả kích, lập tức gửi tôi cho ông nội Trần.

Trần Thái bụng phệ bắt đầu giậm chân: "Ba, đây mới chính là cháu nội ruột của ba! Hôm nay là sinh nhật của nó, chứ không phải đứa quê mùa kia!"

Đứa quê mùa nào cơ? Đứa nào?

Bà đây ăn mặc xinh đẹp như thế này, dám nói tôi quê mùa!

Còn chưa kịp nói gì, cây gậy trong tay ông nội Trần đã đập thẳng lên người Trần Thái, cho nên, bữa tiệc sinh nhật này của tôi, hỏng rồi!

Tôi chạy lên phòng trùm chăn khóc hu hu, mascara nhòe cả ra gối, nổi điên xong lại cầm điện thoại nhắn tin cho Tiêu Tích: [Đi uống rượu, tăng hai!]

Tiêu Tích đang bị cấm túc ở nhà gửi đến một dấu hỏi chấm, gọi video tới, tôi còn chưa kịp ấn nghe, lại bị một vòng tay lôi ra khỏi chăn.

Hương bạc hà xộc vào mũi, tôi giãy dụa hét lên: "Thả ra, vào phòng mà không gõ cửa hả!"

Người đàn ông gục trên ngực tôi, cười khẽ: "Cái miệng lớn thật đấy."

Tôi hừ một tiếng, nhấn cuộc gọi video của Tiêu Tích, con nhỏ ở đầu bên kia thấy cái đầu trên ngực tôi thì mỉa mai: [Anh, sắp ba mươi rồi, làm trò trẻ con vậy em không nể đâu.]

Tiêu Viễn ngẩng lên nhìn vào màn hình, mỉm cười: "Chê tiền tiêu quá ít à?"

Tiêu Tích: [Em nể, em nể!]

Tôi lại chui vào chăn, khóc lóc kể lể chuyện vừa rồi cho nó: "Huhu, Tích Tử, cục cưng, cmn mình thế mà lại là thiên kim giả, sắp tới chắc chắn sẽ bị giết người diệt khẩu để thiên kim thật vào nhà mất thôi!"

Tiêu Tích cũng biết được một chút tình hình, chuyện này đã lên cả báo tài chính lẫn hotsearch luôn rồi!

Cô ấy an ủi: [Đừng lo, tới Tiêu gia đi, không phải còn có người đằng sau nuôi cậu đấy à.]

Người đằng sau mới vừa nãy còn đang sờ loạn trên người tôi, ngủ rồi!

Tôi khóc lóc một lúc mới cúp máy, cửa đột nhiên bị gõ vang.

Tôi giật mình bật dậy, lấy chăn trùm lên người Tiêu Viễn rồi chạy ra mở hé cửa.

Ông nội Trần thở phì phò, thấy tôi thì cười thấy được cả nếp nhăn trên mặt:

"Tranh Tử à, con đừng buồn, bữa tiệc sinh nhật này lần sau ông nội làm bù cho con, hôm nay thằng đó gây chuyện lớn, trước tiên phải xử lý đã."

Tôi gật gù, lúc ông nội rời đi còn lẩm bẩm: "Không biết thằng nhóc nhà họ Tiêu đi đâu rồi nhỉ, vừa mới thấy đi lên đây mà…kỳ lạ thật…."

Tôi: "..."

Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận