2. Bí Mật Nửa Đêm
Nửa đêm, tôi đang chìm trong mộng thì bị người bên cạnh lay dậy: "Tranh Tử, dậy đi."
Tôi bực mình, giãy giụa trên giường, mồm chíp chíp chửi bậy: "Cmn Tiêu Viễn, còn làm ồn nữa thì xéo về nhà đi."
Tiêu Viễn kéo tôi ngồi dậy, tôi uốn éo như con sâu đo, thấy anh ra hiệu im lặng mới giật mình.
"Cái gì vậy? Nửa đêm anh giở trò gì vậy?"
Anh để trần, tỏ vẻ thần bí kéo tôi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng động ở phòng đối diện.
Tầng ba là tầng dành cho khách, hôm nay ngoài Tiêu Viễn ra thì không có ai ngủ lại.
Tôi rón rén áp tai lên cửa, bên trong là những âm thanh khiến người khác đỏ mặt, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là người phụ nữ bên trong hình như đang kêu tên…ông ba rơi của tôi?
Tôi giật mình lùi lại, giẫm ngay vào chân người đằng sau, đầu còn va vào cằm anh.
Trong phòng vang lên tiếng nói: "Ai ở ngoài đấy vậy?"
Tôi hoảng hốt, đẩy Tiêu Viễn đang rên la ngã nhào ở cửa phòng, tiếng rầm thật to vang lên.
Tiếng Trần Thái ở trong phòng lại vọng ra: "Ai đấy?"
Tôi quay ngang quay dọc, chuồn vào phòng trước, Tiêu Viễn hoảng loạn đến mức quên cả đứng dậy, cứ thế bò vào phòng.
"..."
Tôi lại áp tai vào cửa, bên ngoài có tiếng thì thầm: "Anh Thái, ai vậy?"
"Tầng ba vắng vẻ, chắc có chuột thôi."
Sau đó là tiếng đóng cửa, tôi thở phào, Tiêu Viễn ở đằng sau uất ức như cô vợ nhỏ:
"Em dám đẩy anh! Ông đây bò ra đất luôn rồi!"
Tôi ôm bụng cười: "Ngày mai phải trích xuất camera, xem anh còn dám vênh mặt không."
Tiêu Viễn bóp miệng tôi: "Im lặng!"
Tôi từ từ ngừng cười, nghiêm túc hỏi anh: "Giọng người phụ nữ kia quen quá."
Anh gật đầu: "Ừ, là cái người lúc tối ba em dẫn về, nói là con gái ruột của ông ta đấy."
Tôi trợn mắt: "Vã…"
Tiêu Viễn lại bóp miệng tôi: "Miệng hư thật đấy."
Tôi vùng ra: "Da có nếp nhăn bây giờ!"
"Tại sao vậy? Con gái ruột mà có thể…"
Anh kéo tôi lên giường, khuôn mặt lộ ra vẻ mệt mỏi: "Chắc có gì đó, ông em dẫn anh lên đây được một lúc thì bọn họ đã ầm ĩ ở bên đó rồi."