Chương 6: Sự thật phơi bày
Tối thứ Sáu, Từng Hạo gỡ chặn tôi khỏi danh sách đen.
"Mai mấy giờ mẹ em đến đón anh?"
Tôi suýt phun nước lên màn hình.
Anh nghĩ mẹ tôi là tài xế riêng của anh à? Còn tôi là trợ lý sắp xếp lịch trình cho anh luôn sao?!!
Nhưng mẹ tôi liên tục trấn an:
"Muốn trời diệt kẻ nào, trước tiên sẽ khiến kẻ đó kiêu căng. Cứ để nó vênh váo lần cuối đi."
Sáng hôm sau, mẹ lôi tôi tới tiệm trang điểm.
"Trang điểm cho con gái tôi thật đẹp, hôm nay là ngày quan trọng đấy."
Chuyên viên trang điểm cho tôi lớp make up tinh tế, phối thêm một chiếc đầm đen nhỏ của Miu Miu, cả người toát lên khí chất tiểu thư nhà giàu.
Sau đó, mẹ gọi tài xế, đổi sang xe G-class, lái thẳng tới cổng trường.
Tôi gọi cho Từng Hạo mấy lần, hắn mới lề mề bước ra.
Do dạo gần đây hắn khá nổi, nên có không ít sinh viên xung quanh nhận ra, bắt đầu chậm bước quan sát.
Chỉ vài bước chân, hắn ta bước đi cứ như đang lên ngai vàng đăng cơ.
Tôi cạn lời.
Hắn đến bên xe, kéo tay nắm cửa.
Xe vẫn đứng im.
Hắn dùng sức kéo thêm lần nữa, cửa vẫn không nhúc nhích.
Từng Hạo gõ cửa kính:
"Cửa bị khóa rồi."
Mẹ tôi hắng giọng:
"Hạo Hạo, cửa mở mà, dùng chút sức xem."
Hắn nghi hoặc nhìn tay nắm, giật mạnh ra phía ngoài, kết quả dùng quá sức… ngã sóng soài ra đất.
Xung quanh có tiếng cười bật ra, hắn bật dậy ngay, tai đỏ ửng, tức tối hét lên:
"Dì ơi! Cửa mở không được!!"
Tôi trân trối nhìn mẹ, bà cố gắng giữ mặt nghiêm túc, nhưng khoé miệng co giật dữ dội, phải chà mặt mấy lần mới hạ kính xuống.
"Phải nhấn cái nút này này, nút này nè."
Tài xế xuống xe, nhẹ nhàng ấn vào khe nhỏ bên cạnh tay nắm, cửa bật ra.
Từng Hạo liếc quanh, thấy ai cũng đang thì thầm bàn tán, thậm chí có người còn giơ điện thoại quay clip.
Mặt hắn càng tái, nhanh chóng ngồi thụp vào ghế, đóng rầm cửa một cái.
"Sáng sớm bị ai cho ăn t.h.u.ố.c nổ à?"
Tôi thờ ơ liếc hắn một cái.
Hắn trừng mắt nhìn tôi, nhưng có mẹ tôi ở đây, không dám nổi giận lung tung.
Tôi quay đi, ngoài mặt lạnh tanh nhưng trong lòng thì vỗ tay rần rần cổ vũ mẹ mình:
Cứ diễn đi anh, để xem mẹ tôi dằn mặt thế nào!
Suốt chặng đường, Từng Hạo ngồi bực dọc không nói năng.
Tới trung tâm giao dịch, lúc quản lý mang hợp đồng ra, sắc mặt hắn mới đỡ hơn đôi chút.
Hắn giật lấy hợp đồng, chẳng thèm xem kỹ, ký cái rẹt.
Mẹ tôi thì theo nhân viên đi thanh toán.
Từng Hạo ngả người lên ghế, lôi điện thoại ra lướt.
Video cảnh hắn giật cửa ngã sóng soài đã bị người khác đăng lên group.
Bên dưới là hàng loạt bình luận chế nhạo:
"Không biết mở cửa xe nhà mình??"
"Đã bảo hắn không phải rich kid thật mà!"
"Toàn bộ căn hộ lớn gì đó, chắc là ảnh trên mạng."
Tô Nhu nhảy vào bênh vực điên cuồng:
"Cả đời mấy người có khi còn chưa chạm nổi vào xe G đó!"
"Hôm nay anh ấy đi ký hợp đồng nhà nha! Ghen tức thì cứ nói đi!"
Từng Hạo đùng đùng tắt màn hình, lầm bầm một mình:
"Cứ cười đi! Đợi anh lấy sổ hồng rồi xem ai còn cười nổi!"
Tôi còn đang cười trong bụng thì thấy có người chuyển tiếp link livestream.
"Anh giàu livestream ký hợp đồng, mau vào coi!"
Tôi bấm vào – thấy mình và hắn ta đang trong khung hình.
Tôi quay phắt sang – thấy tài xế đang đeo camera mini trước ngực, còn mỉm cười với tôi.
Hiểu ngay.
Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là mẹ tôi sắp đặt.
"Thật không đó? Ký hợp đồng thật hả?"
"Bạn gái anh giàu cũng ở đó kìa."
"Sao thấy cô ấy hôm nay khác hẳn ha?"
"Cô ấy mặc đồ đẹp dữ trời, nhìn như tiểu thư ấy."
"Bạn trai tôi mà mua nhà to như vậy, tôi cũng mặc đẹp chớ đùa!"
Tô Nhu lại nhảy vào cà khịa:
"Bên ngoài hào nhoáng, bên trong rỗng tuếch!"
Lúc này mẹ tôi bước lại.
"Tôi thanh toán xong rồi." – bà mỉm cười nhìn Từng Hạo – "Hạo Hạo, chúc mừng con sắp thành người có nhà rồi nhé."
Bà vẫy tay, nhân viên lập tức bê ra một bó hoa to dúi vào tay hắn.
"Chị gái này là ai vậy?"
"Mẹ của anh giàu hả?"
"Không giống lắm… nhưng lại giống bạn gái ảnh."
"Không thể nào! Nguyễn Ninh nhìn chẳng giống người có tiền vậy mà. Phải là người nhà anh ấy thôi!"
Khi mọi người còn đang đoán danh tính mẹ tôi, Từng Hạo đã vênh mặt chỉ tôi:
"Này, qua đây chụp tấm hình cho anh."
Tôi chỉ vào mình:
"Tôi á?"
Có lẽ vẻ mặt tôi quá ngạc nhiên nên hắn mất kiên nhẫn, quay sang nhờ một nhân viên.
Thế là hắn tay cầm hợp đồng, tay ôm hoa, đứng chễm chệ trước trung tâm nhà đất, tạo dáng ngầu lòi, đăng ngay story:
"Ký hợp đồng xong, đợi lấy sổ đỏ!"
Đăng xong, hắn cười tươi rói quay sang mẹ tôi:
"Dì ơi, trưa nay để con mời dì và Ninh Ninh ăn bữa cơm nha!"
Tôi nghĩ thầm:
Quả nhiên biết điều ghê, đến giờ vẫn chưa nói nổi một câu cảm ơn.
Ăn một bữa cơm mà đổi