Vừa mở cửa ra, tôi liền đối mặt với gương mặt tươi cười như gió xuân của Ỷ Điềm, nhưng khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt cô ta lập tức đông cứng, sau đó lại liếc mắt nhìn vào trong.
"Giám đốc, em... em đã quay lại rồi."
Tôi quay đầu trừng mắt nhìn Thịnh Dự, vượt qua người Ỷ Điềm bước nhanh rời đi.
May mà Ỷ Điềm quay lại, nếu không thì suýt nữa tôi bị Thịnh Dự lừa rồi.
Vào thang máy, tôi gọi cho Triệu Tuyết, hỏi chuyện "cún con ngoan" thế nào rồi.
Cô ấy vừa bắt máy, từ điện thoại lập tức vọng ra tiếng nhạc xập xình náo động. Cô ấy đang ở quán bar sao?
"Ở đây đầy cún con luôn, tớ gửi địa chỉ cho cậu!" Cô ấy hét lên bên kia đầu dây rồi lập tức cúp máy.
Chẳng mấy chốc, tôi đã nhận được địa chỉ do Triệu Tuyết gửi tới.
Cún con, chị đến đây!
...
Mới mấy giờ thôi mà quán bar đã náo nhiệt thế này rồi.
Tôi tới nơi, vất vả lắm mới tìm được Triệu Tuyết. Cô ấy đang giơ cao tay dưới sân khấu, chơi thật tới bến.
DJ đang uốn éo vặn hông trước chiếc điện thoại trong tay cô ấy, trông quyến rũ đến mức khiến người ta đỏ mặt.
Chậc, vẫn không quyến rũ bằng Thịnh Dự.
Tôi mở một bàn trong góc, cuối cùng cũng đợi được Triệu Tuyết chơi xong, hí hửng đi tới.
"Này, cậu cũng nên thử một lần đi, sướng thật sự, đây là động lực để tớ đi làm kiếm tiền đấy!" Cô ấy ngồi xuống, cầm lấy ly rượu của tôi uống một hớp, vẫn còn chưa đã, "Lát nữa còn mấy trò hot hơn nữa cơ, mới chỉ là khởi động thôi."
Có lẽ thấy sắc mặt tôi không vui, Triệu Tuyết mới thu lại nụ cười: "Sao vậy? Dù gì cũng chia tay rồi, vui vẻ chút đi. Chỉ cần cậu bỏ tiền, họ đều ngoan ngoãn theo cậu hết."
Tôi không lên tiếng.
Một người đàn ông bỗng ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa điện thoại ra: "Chị gái ơi, có thể add WeChat không?"
Triệu Tuyết ở bên gật đầu lia lịa: "Add đi, add đi, Hạ Hạ, cậu xem, có sẵn ở đây rồi còn gì..."
"Tôi không dùng WeChat." Tôi từ chối.
Gã kia cũng không làm phiền thêm, thất vọng bỏ đi.
Triệu Tuyết đẩy nhẹ tôi một cái: "Làm gì vậy? Không phải cậu nói muốn tìm cún con sao?"
"Tớ muốn cún con ngoan, không phải mấy loại rau úng không giữ được đức hạnh đàn ông."
Triệu Tuyết cười hì hì: "Thế Thịnh Dự cũng là rau úng à?"
"Anh ta chính là!"
Nói đến đây là tôi tức giận.
"Ỷ Điềm vừa quay lại đã chạy ngay tới tìm Thịnh Dự. Còn muốn quay lại với tớ á? Mơ giữa ban ngày!"
Triệu Tuyết nhăn mặt: "Cậu cũng thật là, Ỷ Điềm cũng là nhân viên công ty, nhỡ đâu phương án của cô ấy thực sự tốt hơn cậu thì sao? Thịnh Dự là lãnh đạo, dĩ nhiên phải chọn phương án tốt nhất..."
"Cậu đi luôn đi, đi cho khuất mắt tớ." Tôi đẩy cô ấy ra.
Triệu Tuyết cười một lát, lại ghé vào: "Cậu cũng muốn chia tay tớ à? Thế ai sẽ giới thiệu cún con biết khóc cho cậu đây? Nào, chụp một tấm."
Cô ấy lấy điện thoại ra, ôm lấy tôi chụp một tấm selfie, rồi bắt đầu gõ chữ trên điện thoại.
Tôi vẫn còn bực vì chuyện của Ỷ Điềm, chẳng muốn để ý cô ấy đang làm gì.
Một lúc sau, tôi mới phát hiện cô ấy đăng story với định vị, caption là: "Cún con quanh đây đâu rồi? Lên thôi nào!"
Tôi còn nhìn thấy bình luận của Thịnh Dự bên dưới.
"Anh đến ngay."
Chết tiệt!
Tôi lập tức bật dậy: "Triệu Tuyết, đồ sao chổi, cậu hại c.h.ế.t tớ rồi!"
Triệu Tuyết hình như đã ngà ngà say, nhìn tôi với ánh mắt mơ màng: "Hả? làm sao?"
Tôi kéo lấy cô ấy: "Đi mau!"
"Chị ơi, để em giúp chị."
Một giọng nói dịu dàng dễ nghe vang lên bên tai tôi.
Tôi sửng sốt, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt điển trai rạng rỡ.
Người ấy khẽ mỉm cười: "Chào chị, em là Phong Tuấn."
"Chào cậu" Tôi khẽ gật đầu, "Không cần đâu, để tôi tự làm được rồi."
"Chị không nhớ em sao?" Phong Tuấn dường như nhận ra sự đề phòng của tôi, tiếp tục nói, "Chúng ta từng học chung trường, em dưới chị ba khóa. Trước đây còn cùng tham gia hoạt động bảo vệ môi trường 'Lửa Xanh' với chị nữa."
Tôi có chút ấn tượng với hoạt động bảo vệ môi trường, nhưng cái tên Phong Tuấn này thì thực sự chẳng có chút ký ức nào.
Ở trường tôi đã phụ trách bao nhiêu là hoạt động, làm sao nhớ rõ tên từng người một được?
Nhưng mà...
Tôi liếc nhìn phía sau lưng Phong Tuấn bằng khóe mắt, lập tức cong môi cười khẽ: "Thì ra là Tiểu Tuấn à, lâu quá không gặp, lại đây, để chị xem nào."
Tôi giơ tay lên định chạm vào mặt cậu ấy, tay đã gần chạm tới, đương nhiên tôi cũng cố tình làm chậm động tác. Đúng lúc này, một bàn tay to lớn bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu, đụng ngay ánh mắt thâm trầm độc địa của Thịnh Dự.
"Tổng giám đốc, anh đến đây làm gì?" Tôi dùng tay còn lại đẩy Thiệu Tuyết về phía ghế sofa, rồi vòng tay ôm lấy cánh tay của Phong Tuấn, "Giới thiệu với anh, đây chính là cún con hay khóc của tôi đấy."
Tôi quay đầu, nở nụ cười thân mật với Phong Tuấn: "Phải không, Tuấn Tuấn?"
Phong Tuấn đúng là đứa nhỏ lanh lợi từ bé, lập tức phối hợp: "Phải, chị ạ."
Ngoan lắm.
Tên khốn Thịnh Dự kia gần như bóp nát cổ tay tôi.
Tôi nhíu mày: "Anh làm đau tôi rồi đấy, buông ra, không thì bạn trai tôi đánh anh bây giờ."
Thịnh Dự cười lạnh, ánh đèn rực rỡ khiến khuôn mặt vốn đã yêu mị lại càng thêm mơ hồ quyến rũ.
"Được thôi, thử xem." Anh ta gằn giọng, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.
Cơn giận của Thịnh Dự khiến người ta có cảm giác như đang đối diện với một con mãng xà khổng lồ vừa lạnh lẽo vừa đáng sợ.
Anh ta đột nhiên dùng sức kéo mạnh, lôi tôi về phía mình.
"Chị ơi!" Phong Tuấn vội bước tới.
Thịnh Dự tung một cú đá hất cậu ấy ngã xuống sofa.
Phong Tuấn ngã sõng soài, Thịnh Dự nhìn cậu ta như nhìn rác rưởi: "Cái từ 'chị' đó, cậu cũng dám gọi à?"
Nói xong, anh ta chẳng cho tôi kịp phản ứng đã kéo tôi đi, nhét thẳng vào trong xe của mình.
Tim tôi đập loạn lên. Thật lòng mà nói, suốt năm năm qua quen biết Thịnh Dự, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta đáng sợ như thế này.
Tội nghiệp Tiểu Tuấn, hôm khác chị sẽ đến xin lỗi em.
Thịnh Dự tự tay cài dây an toàn cho tôi, rồi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, khởi động máy.