Nếu lúc này không có tiếng la hét của hai người chơi kia thì tốt biết mấy.
Tôi bật dậy.
"Những người này đều là quỷ dị à? Tại sao quỷ dị trong phó bản lại không g.i.ế.c cô ta? Bị cô ta mê hoặc rồi à!?" Liễu Như Yên gào lên đau đớn.
Lớp trưởng từ từ thu lại sát khí hướng về Liễu Như Yên, dịu dàng đặt tôi xuống ghế.
"Thời gian tàn sát đã kết thúc. Đến giờ vào lớp rồi."
Hai người họ như tên b.ắ.n vút về chỗ ngồi, run rẩy không dám nghĩ lại trải nghiệm kinh khủng vừa rồi.
Lớp trưởng từ tốn lại gần tôi, đưa một ngón tay lên môi tôi làm động tác im lặng, hơi đỏ mặt nói:
"Bầu không khí căng thẳng quá, tổ tông nhỏ của tôi ơi, đừng nói những lời như tiêu diệt cả nhóm nữa, được không?"
...
Tôi từng nhớ, ước mơ của lớp trưởng là làm giáo viên.
Không ngờ cậu ấy giảng bài cũng khá ra dáng.
Tôi chăm chú nghe giảng một cách say mê, nhưng tên tóc vàng và Liễu Như Yên lại lật bàn đứng dậy.
Liễu Như Yên giật lấy cuốn sổ trong tay ủy viên kỉ luật điên cuồng xé xác.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô ta bị ủy viên kỉ luật dùng bút máy đ.â.m xuyên cổ họng.
Tên tóc vàng thấy không ổn liền định chạy, nhưng ủy viên học tập đã túm lấy cánh tay anh ta trước một bước.
Nhưng hắn không nghĩ lâu liền trực tiếp lấy d.a.o ra vung một cái, c.h.é.m đứt cánh tay rồi hoảng hốt bỏ chạy.
"Đừng có đắc ý, lão t.ử đây là người của top 10 bảng xếp hạng trò chơi kinh dị!
Lần này là do tao sơ suất, lần sau các người sẽ biết tay."
...
Khi chuông tan học vang vọng, mọi thứ trong lớp học lại trở về như bình thường.
Hoa khôi khoác tay tôi, rủ rê:
"Tiểu Nguyệt à, lát nữa mình cùng nhau đi dạo đi. Mình có một kĩ thuật trang điểm mới muốn chia sẻ với cậu~"
Ủy viên kỉ luật kéo tay tôi lại.
"Thẩm Nguyệt, hay là đi với mình đi.
Mình vừa học được bài hát cậu viết cho mình.
Lát nữa muốn hát cho cậu nghe."
Lớp trưởng đứng cách đó không xa thấy cản này liền phồng má, tới gần choàng tay qua cổ tôi, giọng chắc nịch:
"Thẩm Nguyệt lát nữa không rảnh đâu. Cậu ấy phải đến xem tôi, một người cao 1m86, chơi bóng rổ."
Ủy viên học tập cười cợt nhả:
"Là xem cậu bị tôi đ.á.n.h bại chứ?"
Lớp trưởng cướp lấy quả bóng rổ từ tay ủy viên học tập, khoác vai cậu ta đe dọa.
"Với kĩ thuật cùi bắp của cậu mà còn muốn đ.á.n.h bại tôi? Hay là nên nghĩ cách làm sao để không bị tôi cho 0 điểm đi?"
Nhìn cảnh hai người trêu chọc nhau, tôi mỉm cười mãn nguyện.
Nhưng giây tiếp theo, tim tôi lại nhói lên.
Ngay sau đó, một nỗi sợ hãi kì lạ bao trùm toàn thân tôi.
...Tôi kéo tay lớp trưởng: "Đừng đi, hôm nay chúng ta không đi đi đâu cả.
Cứ ở trong lớp học bài, được không?"
Hoa khôi lo lắng ôm chầm lấy tôi.
"Sao vậy, Nguyệt Nguyệt?
Chúng ta ra ngoài đi dạo, trò chuyện một lúc đi."
Ủy viên kỉ luật ho khan vài tiếng cắt ngang: "Có thể từ chối lên lớp không?"
Ủy viên học tập khó hiểu: "Cậu cảm nhận được gì à?"
Lớp trưởng bước tới, ôm thân thể mệt mỏi của tôi vào lòng.
"Thôi nào, Tiểu Nguyệt, đừng quậy nữa."
Trong chớp mắt, trời đất quay cuồng.
Giây tiếp theo, chúng tôi đã ở trong nhà thi đấu.
Tôi xoa xoa đầu, vẫn còn hơi đau.
Phát hiện tay kia lại đang đặt trên cổ tay mảnh khảnh của khoa khôi.
"Cục cưng, cậu gầy quá, phải ăn nhiều vào." Tôi nắm tay cô ấy lên trước mặt.
"Thật sao?" - Hoa khôi trông có vẻ mừng rỡ - "Nhưng mà mình vẫn chưa đạt được cân nặng lý tưởng."
Tôi nhẹ nhàng chọt mũi cô ấy một cái.
"Cục cưng, cậu đã rất xinh đẹp rồi, không cần phải giảm cân nữa đâu."
"Đúng vậy, cậu phải ăn nhiều vào." Ủy viên kỉ luật không biết từ đâu ra xen vào.
"Mạc Tinh Thần, sao cậu vẫn cầm sổ tay thế?
Bên trong không lẽ ghi lại tình cảm bí mật gì của cậu à~?"
Tôi giật lấy cuốn sổ của cậu ấy, mở ra xem thử.
Hoa khôi ló đầu hóng hớt: "Hả? Hình như là bài hát Nguyệt Nguyệt cậu viết trước đây."
"T-Tôi thấy viết cũng được, nên muốn hát chơi thôi.
Sao, không được à?"
"Đương nhiên là được, giọng cậu hay thế mà."
Tôi bá cổ cậu ấy:
"Tôi sẽ viết nhạc cho cậu, sau khi tốt nghiệp sẽ đi thu âm. Tới lúc đó sẽ nổi tiếng ngay thôi!
Nhưng mà, sao cậu lại phấn khích thế?
Phấn khích đến đỏ cả mặt rồi."
Đột nhiên sau đầu tôi bị búng một cái, tôi kêu lên khe khẽ.
"Nói là xem tôi chơi bóng, cậu lại ở đây nói chuyện."
Ủy viên kỉ luật bị cậu ấy đẩy ra không thương tiếc.
"Các cậu chơi xong nhanh thế à? Ai thắng vậy?"
Ủy viên học tập cười ha hả: "Đương nhiên là cậu ta thua rồi. Bây giờ tôi khát nước quá, kẻ bại trận, còn không mau đi mua nước cho tôi."
Tôi che miệng cười: "Lớp trưởng, bình thường không phải là cậu đ.á.n.h bại cậu ta sao? Sao lại như vậy?"
Cậu ấy chột dạ: "Còn chẳng phải là do cậu, thủ phạm chính sao.
Phạt cậu đi mua nước cùng tôi." Nói rồi cậu ấy kéo tay tôi ra ngoài.
Ủy viên học tập nhìn cảnh này chỉ muốn nói.
Lớp trưởng, cậu đúng là trẻ con.
Trùng hợp tôi ở bên này cũng đang nghĩ y hệt.
"Giống như một đứa trẻ vậy, lớp trưởng à."
Tôi bị lớp trưởng kéo đi vài bước, đột nhiên lại cảm thấy trái tim đau nhói.
Như thể bị ngàn mũi d.a.o sắc nhọn đ.â.m xuyên.
Lần này đau hơn những lần trước rất nhiều.
Bóng dáng của lớp trưởng bỗng nhiên trở nên mờ ảo, xa dần.
Tại sao.
Tại sao tim tôi lại đau tới vậy?
Tại sao tôi lại buồn?
Những giọt lệ trong suốt cứ liên tục tuôn ra từ đôi mắt ngày càng mờ nhạt.
Tôi đưa tay về phía bóng cậu ấy như níu kéo.
Không, tôi không muốn đi mua nước.
Tôi muốn ở cùng các cậu.
Chúng ta, cùng nhau rời khỏi nhà thi đấu.
Trước mắt tôi như hiện lên hình bóng bốn cậu ấy...
Ngay sau đó, một cảm giác choáng váng ập đến.
Từng đoạn kí ức rời rạc như phát đi phát lại.
Tôi nhớ ra rồi.
Tôi nhớ ra tất cả rồi.
...
Tất cả đều bắt nguồn từ một tai nạn, mà tôi là người đã chứng kiến tất cả.
Vì t.a.i n.ạ.n đó,
Người bạn hoa khôi yêu cái đẹp, lại bị lửa điện bén vào.
Ngọn lửa đã thiêu rụi dung nhan xinh đẹp của cô ấy.
Ủy viên học tập có thành tích xuất sắc, lại bị một khối bê tông rơi trúng.
Mãi mãi dừng lại ở tuổi 17.
Ủy viên kỉ luật, người vốn rất thích hát, lại bị thanh thép đ.â.m xuyên qua cổ họng.
Không bao giờ có thể chạm tới ước mơ ca sĩ của mình.
Trước mắt, đều là những gương mặt từng sớm tối bên tôi.
Tôi đã tận mắt chứng kiến,
Thanh xuân của họ bị chôn vùi tại đây.
Mà tôi có thể sống sót, là nhờ lớp trưởng bảo vệ.
Chàng trai đã làm kinh diễm cả thanh xuân của tôi, người che chắn sau lưng tôi.
...
Trong đống đổ nát không một tia sáng nào có thể lọt vào, cũng giống như việc dường như chẳng còn tia hia vọng nào sống sót.
Tôi nằm dưới người Thẩm Nam Châu, trơ mắt nhìn cậu ấy chịu đựng nỗi đau bị những mảnh gạch vụn đè nhưng chưa từng từ bỏ ôm lấy tôi.
Mưa cũng rơi nặng hạt như cơn mưa m.á.u kia, và không một ai sẽ nghe thấy tiếng kêu cứu của chúng tôi.
Từng giọt nước mắt của tôi tí tách rơi như đếm ngược sinh mệnh của cậu ấy.
"Sao lại khóc nữa rồi?
Cậu còn là lớp phó đấy, phải làm gương mới đúng."
Tôi không thể nhìn nổi nữa, tiếng nói xen lẫn nước mắt.
"Nam Châu, Nam Châu...Cậu cố gắng lên, nhân viên cứu hộ sắp đến rồi!"
"Vô ích thôi."
Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi.
"Tôi đã định sẵn không thể trở về thế giới đó được nữa.
Bởi vì đây là chuyện đã xảy ra rồi."
Tôi cố gắng lắc đầu dù trong lòng đã sớm tuyệt vọng.
"Không, cậu có thể. Nam Châu, chúng ta cùng nhau ra ngoài."
"...Tiểu Nguyệt, đừng buồn nữa.
Có thể gặp lại cậu một lần nữa,