(Mình vừa sửa lại chương 1 vì lỡ tạo chương trước khi viết hết, do đó ai đã đọc trước rồi thì nên đi kiểm tra lại để tránh bị mất tình tiết nhé.)
Khi chuông tan học vang lên, các học sinh khác đều đeo cặp sách đi về, chỉ có bốn người chúng tôi - Tiểu Bạch, Liễu Như Yên, gã tóc vàng và tôi ở lại trong lớp học.
Hai người họ dồn Tiểu Bạch và tôi vào góc tường, tóc vàng còn hung hăng đẩy tôi một cái.
"Nói thật đi, cô đã dùng đạo cụ gì mà có thể khiến những quỷ dị đáng sợ đó nghe lời như vậy?"
Tiểu Bạch đứng lên phía trước che chắn cho tôi, lắp bắp: "Các người...các người không được bắt nạt chị ấy!"
"Cút đi!" Hắn đẩy Tiểu Bạch thêm một cái - "Đừng có xía vào chuyện của người khác!"
Liễu Như Yên cầm con dao trong tay từ từ bước tới.
"Chia sẻ thông tin đều tốt cho mọi người.
Tỉ lệ tử vong vào ngày thứ hai của phó bản này,
là 100%.
Cô gái à, cô đương nhiên không muốn chết trẻ vậy đâu nhỉ?"
Tôi đảo mắt nhìn cô ta.
Liễu Như Yên này, vừa gặp đã nhìn người bằng lỗ mũi.
Giờ thấy tôi có giá trị lợi dụng, lại muốn nói chuyện hợp tác.
Thật là....thực tế.
Tóc vàng không an phận, tiếp tục áp sát tôi.
"Con mụ thối tha, mau nói hết những gì cô biết ra đây.
Đừng có rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt."
Đúng lúc này, tiếng chuông vào lớp chói tai đột ngột vang lên.
Ngay sau đó, ngoài cửa sổ, những hạt mưa đỏ máu rơi ào ào át đi cả tiếng nói sợ hãi của Liễu Như Yên.
"Cái gì? Sao trận tàn sát lớn lại đến sớm hơn!? Mau chạy!"
Cô ta và tóc vàng liền lao như điên ra khỏi lớp học.
Tôi thấy vậy cũng muốn chạy theo, nhưng phát hiện gã tóc vàng lại ném đạo cụ bùa chú khiến chân tôi bị cố định tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Tiểu Bạch quỳ trên đất, vừa khóc vừa nén đau mà cố gỡ bùa ra khỏi chân tôi.
"Em mau chạy đi, đừng để ý tới chị."
"K-không, chúng ta cùng đi...!"
Tôi còn muốn khuyên thêm vài câu, lại cảm thấy mí mắt nặng trĩu rồi ngất đi.
...
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng nói-
"Này này, hai người mau lau sạch máu đi.
Nếu để dính vào Thẩm Nguyệt, tôi sẽ ghi tên hai người đó."
Đây là giọng của ủy viên kỉ luật.
Nhưng sao giọng cậu ấy lại nghe khàn khàn thế?
Tôi tò mò mở mắt ra, phát hiện có một chuỗi những chữ màu máu không ngừng bay ra từ cuốn sổ của cậu ấy.
Mà hoa khôi, người vốn yêu cái đẹp nhất, trên khuôn mặt lại có hơn một nửa là vết sẹo bị bỏng nặng.
Sức của cô ấy khỏe đến đáng sợ.
Chỉ thấy cô ấy túm tóc tên tóc vàng, ném qua ném lại như ném vỉ đập ruồi.
Liễu Như Yên ngồi sụp xuống, nhìn ủy viên học tập đang đi về phía mình, hoảng sợ ôm đầu.
"Trận tàn sát lớn không phải chỉ có một quỷ dị sao!? Sao lại có tới 3 con cùng một lúc?
Mà rốt cuộc tại sao ngay cả boss quỷ dị cũng xuất hiện!?"
Tôi tò mò.
Boss quỷ dị, đó là ai?
Sao tôi lại cảm thấy sau lưng ấm áp?
Hình như có ai đó đang bế tôi lên.
Rất muốn nhìn rõ mặt người đó---
Nhưng tôi buồn ngủ quá.
Lớp trưởng che chắn tầm nhìn về phía chúng, dịu dàng ôm tôi vào lòng.
Miệng còn ngân nga khe khẽ bài hát tôi viết cho cậu ấy.
...Giọng hát của lớp trưởng,
là kí ức đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của tôi.