3
Vì để hoàn thành một dự án, tôi tăng ca đến gần 8 giờ tối mới xong việc.
Đi ngang qua văn phòng của Đàm Dật, tôi phát hiện cửa không đóng, đèn bên trong vẫn đang sáng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Đàm Dật vén áo sau lưng lên, tay cầm miếng dán, cau mày.
Anh ấy bị căng cơ thắt lưng, tôi biết.
Trong mơ, tôi còn cười chê: "Tuổi còn trẻ mà eo đã không ổn, kết hôn rồi thì phải làm sao đây?"
Anh nói: "Vẫn đủ để đối phó với em."
Thật ra tôi đã hơi xấu hổ, nhưng vẫn kiên cường đánh trả: "Em không dễ miễn cưỡng như thế đâu nhé."
Nhìn thấy cảnh này, tôi hơi hoảng hốt.
Đàm Dật cũng đã nhìn thấy tôi, anh mở lời: "Có thể dán giúp anh không?"
"Ở đây ạ?" Tôi lần mò trên lưng anh.
"Lên trên một chút."
"Được rồi."
"Còn một miếng nữa dán xuống phía dưới." Anh chỉ vào xương cụt, cúi người xuống.
"……Phải kéo quần xuống một chút." Tôi nói.
"Ừm."
Thắt lưng anh có một nốt ruồi nhỏ màu đen, tôi vẫn luôn cảm thấy khát khao.
Hoá ra là có thật.
Dán xong, anh ấy chỉnh lại quần áo, cầm chìa khóa xe lên: "Về nhà không?"
Tôi khẽ gật đầu.
Bên ngoài gió rất lớn, thổi bên tai tôi vo ve, ngồi vào ghế lái phụ, Đàm Dật thế mà đã vươn tay chỉnh tóc lại cho tôi.
Đây là động tác thân mật anh hay làm trong mơ, trước khi hôn và sau khi hôn xong, anh đều sẽ chỉnh tóc lại thay tôi.
Nửa người tôi cứng đờ.
Nhưng Đàm Dật rất tự nhiên: "Có lá dính lên."
Tôi gật đầu loạn xạ.
Quả nhiên Đàm Dật sống cùng khu với tôi, ngay cả toà nhà cũng rất gần.
"Về nhà nhớ ngủ sớm nhé." Anh dặn dò tôi.
Mạch suy nghĩ của tôi ngổn ngang, miễn cưỡng trả lời một tiếng, sau đó đi vào tầng chung cư.
Ở trên giường, tôi càng nằm càng tỉnh táo, phải bò dậy làm đồ ăn đêm mới có thể đi ngủ.
Trong phòng trà, đồng nghiệp đang phát đồ ăn vặt, Ngải Lâm cầm quả vải đã bóc sẵn vỏ đưa cho Đàm Dật: "Bổ sung Vitamin C."
Tôi vô thức nói: "Anh ấy dị ứng với vải."
Ánh mắt của đồng nghiệp đồng loạt hướng về phía tôi: "Sao em biết?"
Đàm Dật cũng đang nhìn tôi.
Tôi ngượng ngùng giải thích: "Có lần liên hoan, em nghe chính miệng anh ấy nói. Vì em cũng dị ứng nên đã nhớ rõ."
Đồng nghiệp lần lượt "Ờ" một tiếng: "Giám đốc Đàm tin không?"
Đàm Dật bật cười.
Tôi ngượng tới nỗi muốn chui xuống gầm bàn trốn đi.
Tất cả sở thích, thói quen, ngay cả bệnh đau lưng của anh ấy đều giống như trong mơ.