Chương 4: Ghen Tuông
Mừng lễ Quốc khánh, nội bộ công ty tổ chức thi đấu bóng rổ, Đàm Dật lấy lý do công việc bận nên không tham gia.
Nhiều chị em phụ nữ thấy rất thất vọng, chủ yếu là muốn ngắm anh ấy.
Đồng nghiệp nam là chủ lực của bộ phận nên chiều mỗi ngày đều đến sân bóng để luyện tập, tôi và bạn thân thỉnh thoảng sẽ đi xem, giúp cầm quần áo hay đưa nước.
Bạn thân đột nhiên kéo tôi, dùng ánh mắt ra hiệu nhìn người đang bước tới, "Chồng tương lai của tớ tới rồi, cậu cầm áo của người ta đi, không thể để anh ấy hiểu lầm tớ được."
Đối tượng yêu thầm của bạn thân là người của phòng nhân sự, một chàng trai khá nho nhã, hai người nhìn nhau cười.
"Lúc thi đấu cậu sẽ không chạy đi cổ vũ cho bộ phận của người ta chứ?" Tôi trêu ghẹo, "Đội ngũ của chúng ta đã xuất hiện một kẻ phản bội."
"Xuỵt, cậu nhìn kìa, Đàm Dật cũng tới rồi." Bạn thân quay đầu nhìn tôi, cười, "Còn cầm áo giúp người đàn ông khác, cậu tiêu rồi."
Tôi lập tức cảm thấy căng thẳng.
Đàm Dật mặc áo thi đấu, đeo bao cổ tay, đẹp trai cực kỳ.
Anh không thèm nhìn tôi một cái.
Vừa vào sân anh ấy đã ném quả ba điểm đẹp mắt, đám đông như bùng nổ, tôi còn nghe thấy tiếng con gái gào thét.
Hai mắt bạn thân phát sáng: "Tớ nói mà, sao lại không tham gia? Thắng rồi còn có tiền thưởng nữa……"
Trong mơ tôi hỏi Đàm Dật, sao anh ấy lại nghĩ đến chuyện tham gia thi đấu?
Đàm Dật quay đầu nhìn tôi: "Nếu không phải vì ngày nào em cũng chạy đi xem người khác, anh sẽ vào sân sao?"
Ngày thi đấu chính thức, lãnh đạo đặc biệt chạy đến bảo anh ấy hãy thả lỏng, tình hữu nghị là trên hết. Sau đó vẫn là bộ phận của tôi thắng, Đàm Dật biểu hiện xuất sắc, rất nhiều người muốn chụp ảnh cùng anh ấy, tôi chỉ có thể gượng gạo đứng ngoài rìa trong lúc chụp ảnh tập thể.
Ngải Lâm mặc váy cổ vũ ngắn đã chạy lên ôm anh ấy.
Bạn thân tức giận ngấu nghiến, giục tôi lên ôm anh.
Tôi không có dũng khí.
Vì để chúc mừng, buổi tối mọi người đi ăn buffet ở khách sạn, đồng nghiệp nam vừa hỏi tôi thấy hôm nay lúc ném bóng anh ấy có đẹp trai hay không, vừa ngồi xuống bên cạnh cầm ly nước của tôi uống.
Tôi muốn nhắc nhở nhưng đã muộn, ly nước đó là của tôi……
Đồng nghiệp nam uống xong mới nhận ra, ngại ngùng xoa đầu, trả ly nước lại cho tôi: "Không chú ý nên đã uống nước của em……"
Đàm Dật cướp ly nước trong tay anh ấy: "Uống rồi thì đừng đưa cho người ta nữa."
Cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng tôi vẫn kích động rất lâu.