Sáng hôm sau, tôi còn lưu luyến ngoái đầu nhìn Bạch Tình một lần nữa, rồi mới rón rén bước ra khỏi căn phòng của cô ấy.
Trời mới hửng sáng, nhưng bên ngoài đã chật kín người.
Tất cả đều tụ tập để xem cục thịt trong tay tôi.
Đó sẽ là đứa con mà Bạch Tình sinh ra cho tôi.
Bọn họ chỉ chờ xem trò cười rằng liệu dòng m.á.u quái dị của cha tôi có khiến cục thịt ấy cũng trở nên dị dạng hay không.
Nhưng khi ánh mắt họ đổ dồn vào tay tôi, ai nấy đều sững lại.
Tay tôi trống trơn.
Không có cục thịt đỏ hỏn, ướt át, đang ngọ nguậy kia.
Cả đám im lặng trong chốc lát.
Vương Nhị Ma là kẻ đầu tiên phản ứng, hắn đập đùi cười ha hả:
"Đúng là con của thằng giữ làng tật nguyền với mụ đàn bà xấu xí bị ruồng bỏ, đến hưởng phúc cũng không biết cách!"
"Này, đừng nói là mày còn chẳng có nổi của quý đấy nhé?"
Nghe hắn nói, đám đông xung quanh cũng bật cười khoái trá.
Họ chen tới, đẩy ngã tôi xuống đất, tát vào mặt tôi, kéo quần tôi ra trêu chọc.
Tôi chỉ biết cúi đầu, co người chịu đựng những trận cười nhạo và sỉ nhục.
Ở làng Đọa Dương này, địa vị của tôi và cha tôi còn chẳng bằng một người đàn bà.
Đúng lúc Vương Nhị Ma giẫm mạnh lên mặt tôi, bất ngờ, từ trong phòng, Bạch Tình khẽ ho một tiếng.
Tiếng ho ấy tựa như tiếng chuông bạc dịu dàng, lảnh lót, chẳng hiểu sao lại có sức mê hoặc lạ thường.
Nghe vậy, đám đàn ông thôi không đánh đập tôi nữa, mà ùa cả lên bên cửa sổ phòng Bạch Tình, trố mắt ngắm nhìn dáng vẻ quyến rũ, lười biếng của cô lúc vừa tỉnh dậy.
Nhân cơ hội đó, tôi bò dậy, lảo đảo chạy về nhà.
Từ xa, tôi đã thấy cha tôi đang ngồi xổm dưới gốc cây du già trước nhà.
Thân hình ông gầy guộc, đôi chân què, mắt mù, ông nghiêm mặt lại khi nghe tiếng bước chân tôi, ông chìa tay ra mò mẫm trong không khí.
Tôi vội tháo thanh kiếm gỗ đào đeo bên hông, đặt vào tay ông.
Vừa chạm vào kiếm, những ký hiệu dày đặc như trứng côn trùng khắc trên thân kiếm dường như khẽ động đậy, tựa như sống dậy, len lỏi bám lấy đầu ngón tay của cha tôi.
Dù cả làng đều coi thường "mấy trò tà ma" của cha, nhưng tôi tin, cha thật sự biết chút pháp thuật.
Nếu không, làm sao ông lại mang trên mình thân xác méo mó thế này?
Cha tôi sờ soạng thanh kiếm một lúc, rồi rốt cuộc cũng nở nụ cười, để lộ hàm răng đen xỉn:
"Con à, tốt lắm, con không để thứ tà ma ấy mê hoặc. Con thoát được kiếp nạn này rồi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống cạnh cha, nhắm mắt lại.
Nhưng trong đầu, hình ảnh dáng người tuyệt đẹp của Bạch Tình, tiếng xích sắt leng keng vẫn cứ quanh quẩn mãi.