Mùa đông năm ba mươi ba tuổi ấy, là mùa đông lạnh lẽo nhất mà tôi từng trải qua.
Áp lực trong nhà dồn lên cậu càng lúc càng lớn, Diệu Sinh mỗi lần quay về nhà mình, đều sẽ ầm ĩ với người trong nhà. Về sau, cậu rất ít trở lại thăm thân nhân.
Mẹ cậu thậm chí đã phải xuống nước, dùng thái độ khoan dung nhất mà tính toán một con đường, “Diệu Sinh, con nghe mẹ một lần đi, chuyện Trình gia lần này con ngàn vạn lần đừng có phá nữa. Sau khi kết hôn, con sống như thế nào, mẹ cũng không quản con… Chuyện này với hai nhà đều là việc tốt, quá tam ba bận, con đừng tùy hứng, chỉ cần nhẫn một chút…”
“Không nhẫn được! Chuyện gì con cũng có thể nhẫn, chỉ riêng việc này thì không!”, Diệu Sinh giận đỏ mắt, “Cho dù con không còn bất cứ thứ gì, cũng không thể không có Nhạc Khanh!”
Cha cậu tức giận đến cổ cũng hồng lên, nâng tay cho cậu một cái tát. Ba mươi năm trời, người cha hiền từ ấy, chưa bao giờ động tay với cậu, “Nực cười! Quan hệ bừa bãi với một thằng đàn ông, mất mặt ném tới cửa rồi. Mày còn dám gân cổ lên cãi lý?”
Đại khái từ thời điểm kia, tôi đã trông rõ kết cục của chúng tôi.
Sau lại, mẹ của Diệu Sinh bị kích thích mà phát bệnh tim, nhập viện, giới truyền thông đã bới móc chuyện hai nhà Trình Diệp, những tờ báo đó về sau cũng lôi cả tôi ra đăng lên.
Tôi biết, những chuyện này chỉ là thủ đoạn của tập đoàn Diệp thị. Nhưng tôi chưa bao giờ muốn làm lớn chuyện đến như vậy.
Một hồi này, Diệu Sinh phi thường mệt mỏi.
Đến một ngày, cậu gọi điện thoại nói muốn gặp tôi.
Tôi trả lời, “Trên đầu còn có việc chưa làm xong. Tối nay mình tìm cậu, được chứ?”
Cậu chỉ nói, “Tôi muốn gặp cậu, chờ không được. Một phút cũng chờ không được.”
Tôi sợ cậu lại xảy ra chuyện gì, vội vàng tìm cớ sớm tan ca đi tìm cậu.
Gặp được rồi, cậu nhanh chóng ôm chặt lấy tôi. Sau đó im lặng cùng kịch liệt mà hôn môi, mà đòi lấy.
Thời điểm bị tiến vào vội vã còn đau một chút, tôi không kêu lên, chính là để cho cậu làm, còn bên tai nghe cậu một lần lại một lần gọi tên tôi.
Tôi ôm lấy lưng cậu, “Diệu Sinh, Diệu Sinh, mình yêu cậu.”
Khi đó, tôi coi mỗi lần ôm ấp cùng cậu đều là cuối cùng. Để cậu lần lượt tiến vào như vậy, bất luận là thô bạo hay dịu dàng, tôi đều cảm thấy đau, rất đau.
Thời điểm cậu đi ra, tôi giữ lại tay cậu, “Từ từ… Không, không cần ra ngoài… Cho… mình một lần nữa đi…”
Cậu cúi đầu hôn tôi, tôi chạm được đôi môi ấy, thấy mình yếu đuối muốn khóc.
Cuối cùng, cả người đầy mồ hôi nằm trong lòng cậu, “Tình hình mẹ cậu khá hơn chưa?”
“Ừm”, Cậu ôm lấy vai tôi, “Tình huống ổn định rồi, nhưng bác sĩ nói còn phải lưu lại bệnh viện theo dõi thêm.”
Tôi không biết cậu và tôi có thể tùy hứng liều lĩnh đến khi nào.
“Diệu Sinh.”
“Ừ?”
Tôi có chút rã rời, nhưng vẫn che miệng cười khẽ, “Chúng ta bất hiếu như vậy, sau này chết đi nghe chừng phải xuống địa ngục…”
Cậu nắm lấy tay tôi thật chặt thật chặt, sau khi im lặng thật lâu, mới hỏi, “Nhạc Khanh, cậu có hối hận không?”
Tôi lắc đầu. Cùng cậu bên nhau nhiều năm như thế, mình đã bao giờ hối hận chưa?
Tôi không nói lời nào, một hồi sau, tôi đứng dậy, lấy từ trong tủ đầu giường ra một chiếc mặt ngọc phật trước đây dì Lý tặng. Bởi vì vô cùng quý trọng, cho nên chưa từng đeo lên.
Tôi mang nó đeo lên cổ Diệu Sinh, “Là dì Lý cho mình, mình vẫn không nỡ đeo. Dì Lý nói nó mang bình an… Thứ này có thể mang rất lâu, khi cậu không dùng nữa, cất kỹ đi là được.”
Mình muốn cậu năm năm tháng tháng, bình an, bình an.
Tôi quay về dựa trong ngực cậu, run rẩy mở miệng, “Diệu Sinh, cậu nghe mình nói…”
“Ừ”. Cậu từ từ nhắm lại hai mắt, dựa vào đầu giường.
“Mình chỉ là nghĩ… đã sống đến từng này tuổi rồi, những đại sự đó, những quan hệ lợi hại đó, cậu hiểu rõ hơn mình rất nhiều. Từ hai mươi ba tuổi tới bây giờ ba mươi ba, mười năm này với mình chính là cả đời, mình chưa từng hối hận… Nhưng cậu biết không, hiện thực luôn luôn không chấp nhận con người ta xa cầu nhiều như thế,” Tôi dừng lại một chút, nghe tiếng thở của cậu phía trên mình, dựa đầu vào ngực cậu, nói tiếp, “Diệu Sinh, mình nói … Nếu cậu ra quyết định, mình tuyệt đối không giữ cậu. Mà nếu như một ngày nào đó cậu muốn trở về, cho dù mưa to gió lớn đến đâu, mình vẫn sẽ chào đón cậu.”
Cậu không nói gì, tôi chỉ thấy cậu gắt gao ôm tôi, chặt đến không thở nổi.
Sau đó, chất lỏng nóng ấm rơi xuống trên vai tôi, rơi vào trong lòng tôi, ngập đầy chua xót. Tôi kiếm tìm đôi môi cậu, một lần lại một lần hôn lên, muốn đem những giọt nước mặn chát nơi đầu môi kia xóa hết.
Tôi nuốt nghẹn nước mắt, cười trêu cậu, “Tên ngốc kia, cậu mấy tuổi rồi, còn khóc nhè.”
Đôi mày anh tuấn nhíu chặt với nhau. Diệu Sinh trong ngày đông ấy dùng hết sức lực ôm lấy tôi, giống như muốn đem cả người tôi dung nhập vào xương tủy.
Tôi nhớ rõ khi đó cậu ấy đã nói một câu.
Cậu nói, “Nhạc Khanh, tôi yêu cậu, cũng chỉ yêu một mình cậu, không cần người khác hiểu. Tôi sẽ không kết hôn, việc mẹ tôi đến tòa soạn tìm cậu tôi đã biết, cậu không cần nói thêm nữa. Dù sao cũng là chuyện hôn nhân của tôi, mọi người đều nguyện ý, chỉ cần tôi không muốn thì vẫn không được.”
Tôi biết cậu thật lòng, mặc dù kết quả không như vậy.