Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Vết Sẹo Trong Lòng

Đột nhiên tôi ngây người rồi mỉm cười thê lương, xuống xe rời đi.

Tất cả mọi người đều cho rằng Thẩm Chí là người bố yêu thương con gái và đối xử với tôi rất tốt.

Thịnh Hoài cũng cho là như vậy.

Danh tiếng của Thẩm Chí rất tốt, mỗi lần phỏng vấn ông ta đều nhắc tới tôi.

“Thất Thất rất thích luật sư, cho nên tôi cố gắng phát triển theo hướng luật sư hàng đầu cả nước.”

“Thất Thất nói con bé muốn làm công chúa, cho nên tôi muốn cho con bé ở lâu đài và mặc váy công chúa.”

"Thất Thất muốn có bạn bè, vì vậy tôi đã làm từ thiện và chịu trách nhiệm với những đứa trẻ đó cho đến khi chúng tốt nghiệp đại học."

Chưa từng có ai nghi ngờ tình yêu của ông ta dành cho tôi.

Không ai biết người bố nhã nhặn lịch sự này lại là một người đàn ông bạo lực gia đình, dùng roi da quất vào người tôi, chưa bao giờ dừng lại.

Tôi rất sợ đau, sợ muốn chết.

Nhưng bây giờ tôi đã quen rồi, quen với việc Thẩm Chí nổi điên lôi tôi ra trút giận, quen với cảm giác đau đớn khi bị đánh vào người.

Ông ta chưa bao giờ đánh vào mặt tôi, những vết thương kia đều bị tôi giấu đi ở bên trong lớp quần áo.

Nhiều người hỏi tôi tại sao lại mặc áo dài tay vào mùa hè nóng bức như vậy, tôi giải thích là do bị dị ứng.

Trên đường đến bệnh viện, tôi gửi Wechat cho Triệu Hoa trấn an lão ta để tránh bị bố gây phiền phức.

Bác sĩ cầm báo cáo, vẻ mặt khiếp sợ:

"Cô gái, cô bị bạo lực gia đình cần phải báo cảnh sát, trên người cô có rất nhiều vết thương.”

“Cám ơn bác sĩ, tôi đang chuẩn bị ly hôn, phiền anh giúp tôi kiểm tra cẩn thận.”

Bác sĩ gật đầu:

"Có giám định vết thương thì cô có thể ly hôn dễ dàng hơn.”

Tôi giấu kỹ giấy giám định thương tích, sau đó lại nhận được tin nhắn Wechat của Thịnh Hoài gửi tới, bảo tôi về công ty làm thủ tục bàn giao đồ đạc.

Tôi lái xe đến công ty, chuẩn bị lấy lại đồ đạc.

Đúng như tôi đoán, người tôi phải liên lạc chính Vương Hân, cô ta sắp thay thế vị trí của tôi trong công ty.

Cô mặc bộ đồ đắt tiền kiểu mới nhất, khoác áo Chanel, dáng vẻ vênh váo tự đắc.

“Chị Thất, chị thật sự muốn nghỉ việc sao?”

"Công ty có một nửa là của chị, dựa vào đâu mà cô ta đến thay thế vị trí của chị, mẹ nó sao đột nhiên mắt Thịnh tổng lại mù như vậy?"

“Chị Thất chị nghỉ việc thì tụi em cũng đi, bây giờ trong công ty chướng khí mù mịt, cái gì cũng không làm được.”

Sự quan tâm của đồng nghiệp khiến cho trái tim lạnh lẽo của tôi cảm nhận được một chút ngọt ngào.

“Mọi người đừng lo lắng, yên tâm ở lại đi, công ty đều có phần của mọi người.”

Không ít nhân viên ở đây là do tôi tự mình đào tới đây nên họ không ngần ngại theo tôi.

Công ty Thịnh Hoài có thể tiến vào top 50 công ty trong nước trong thời gian ngắn như vậy, công lao của tôi cũng chiếm bốn phần trong đó.

Tôi có cổ phần, cho dù nghỉ việc cũng không ngăn cản được việc tôi nằm không kiếm tiền.

“Là tiểu tam phá hỏng tình cảm của người khác, lại còn kiêu ngạo như vậy."

Thấy thanh danh tôi tốt như vậy, Vương Hân nhịn không mà được trào phúng.

“Làm tiểu tam mà còn tự cao như vậy cũng không biết lấy bản lĩnh từ đâu ra?”

Đồng nghiệp giúp tôi trả thù lại, âm thầm nhìn chằm chằm cô ta.

Tôi rất hiểu Vương Hân, cô ta chắc chắn sẽ gây chuyện, nếu Thịnh Hoài bảo vệ cô ta thì chắc chắn người đồng nghiệp này sẽ bị đuổi việc.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận