Nhưng lúc ấy, dã tâm của hoàng đế đang bốc cao, trong mắt chỉ có núi sông và chiến trận, không cho ai chen vào làm mất hứng.
Hoàng hậu tuy có thân phận cao quý là thế, nhưng vẫn bị bỏ lại ngoài cửa ngự thư phòng. Đợi một hồi lâu, không được truyền vào, cuối cùng chỉ biết lặng lẽ rời đi.
Một thái giám bước vào, cố tình nói lớn trước mặt ta:
"Hoàng hậu đã đợi tròn một canh giờ rồi, bệ hạ thật sự không cho người vào sao?"
Gã biết rõ là vô ích mà vẫn hỏi, để phụ họa cho màn diễn đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng đế liếc nhìn ta, đoạn trầm giọng đáp:
"Đàn bà ngu dốt, còn dẫn theo phụ đốt, tử hư đi sỉ nhục con cháu trung thần. Trẫm không muốn gặp lại nàng ta!"
(*cha dốt, con hư)
Câu đó, ông ta nhìn ta mà nói.
Năm xưa, chính ông ta là kẻ bội nghĩa quên ơn, ép Hàn gia nhà ta m.á.u chảy thành sông nơi biên ải, nay lại ra vẻ vì trung thần mà phẫn nộ.
Người biết rõ nhà Thừa Ân hầu khinh người nghèo khó, còn dung túng hoàng hậu giả bệnh để ban hôn — là ông ta.
Người biết thế tử Thừa Ân hầu hưu thê, dâng tấu chương buộc trưởng tỷ ta gả vào Thừa Ân hầu phủ — cũng là ông ta.
Giờ đây thấy ta có thể dùng được, ông ta muốn phủi sạch mọi chuyện quá khứ, mong ta biết ơn mà làm trung thần tận tụy cho ông ta.
Ta nhìn ánh mặt trời đang lên cao ngoài cửa sổ, bật cười.
"Thần có một chuyện không hiểu, muốn thỉnh bệ hạ giải đáp."
Hoàng đế thấy ta cười, tưởng đâu ta đã nguôi ngoai, bèn vui vẻ nói: "Cứ hỏi."
"Thần xin hỏi, tỷ tỷ của hoàng đế có thân phận gì?"
Ông ta khựng lại một nhịp, rồi đáp: "Trẫm không có tỷ tỷ."
Tôi nói: "Thần có."
Hoàng đế thoáng cảnh giác, nhưng chưa để bụng. Có lẽ ông ta chưa bao giờ nghĩ đến khả năng đó.
Vì vậy vẫn trả lời câu hỏi trước một cách đàng hoàng: "Tỷ tỷ của trẫm, đương nhiên là trưởng công chúa."
Tôi lại hỏi: "Nếu có người dám hưu trưởng công chúa, thì đáng tội gì?"
Lúc này, ông ta không còn dè chừng nữa, chỉ còn lại sự tức giận.
"Trẫm còn tưởng khanh đã nghĩ thông suốt, thì ra vẫn còn để bụng chuyện cũ với Thừa Ân hầu và hoàng hậu.
Trẫm đối với Hàn gia không bạc, khanh còn chưa hài lòng sao? Năm đó thế tử Thừa Ân hầu hưu tỷ tỷ của khanh, đúng là làm có phần quá đáng, làm mất mặt mũi Hàn gia. Nhưng tỷ tỷ khanh cũng quả thật phạm bốn trong bảy điều khiến vợ bị đuổi, chẳng phải Thừa Ân hầu phủ cố ý sinh sự."
"Giờ đây khanh là võ tướng đứng đầu, dù là thân nữ nhi cũng được ban tước vị thế tập. Vậy thì nên bỏ qua chuyện cũ, đưa tỷ tỷ khanh về kinh hưởng vinh hoa cho yên ổn."
Chưa từng chịu khổ đau như người khác, lại lớn tiếng dạy người ta phải rộng lượng làm người tốt.
Xem đi, người ngồi trên ngai cao kia, quả thực là một bậc thánh nhân vĩ đại.
"Bệ hạ." Ta nghe tiếng động khẽ từ ngoài truyền vào, liền đứng dậy bước đến án thư, cầm lấy bút lông, trải tờ giấy trắng ra trước mặt.
"Người chưa nghĩ thông suốt — là các người."
04.
Lời nói vừa dứt, Hàn gia quân được huấn luyện bài bản xông vào ngự thư phòng, kề d.a.o lên vai hoàng đế.
Trong chớp mắt, tiếng d.a.o kiếm c.h.é.m g.i.ế.c từ bốn phương tám hướng truyền đến, mùi m.á.u tanh cũng theo đó lan ra.
Ta không để ý đến những lời chửi rủa của hoàng đế, nghiêm túc viết chữ của mình.
Thời gian một tách trà, một chiếu thoái 'vị' chân tình thật lòng vừa mới ra lò, trưởng tỷ ta cũng được tuấn mã Cô Tinh của ta đón vào hoàng cung.
Ta và trưởng tỷ nhìn nhau từ xa.
Ta nhìn trưởng tỷ, thân hình gầy guộc đi nhiều, chẳng còn vẻ dịu dàng mà kiên cường như thuở thiếu thời. Thay vào đó chỉ là mùi nhang khói phảng phất, vương vít như chẳng chịu rời.
Trưởng tỷ nhìn lại, thấy ta nay đã khỏe mạnh hơn xưa, nhưng nét bướng bỉnh, ngang tàng của năm nào đã mất. Chỉ còn những vết sẹo dài in trên cổ, chẳng cách nào che giấu.
Tỷ nghiêng đầu, chẳng nỡ nhìn thêm. Khóe mắt ngân ngấn lệ, từng giọt như chuỗi châu đứt chỉ, rơi xuống không tiếng động.
Ta nhìn trưởng tỷ, thân hình gầy guộc đi nhiều, chẳng còn vẻ dịu dàng mà kiên cường như thuở thiếu thời. Thay vào đó chỉ là mùi nhang khói phảng phất, vương vít như chẳng chịu rời.
Trưởng tỷ nhìn lại, thấy ta nay đã khỏe mạnh hơn xưa, nhưng nét bướng bỉnh, ngang tàng của năm nào đã mất, giờ đây chỉ còn những vết sẹo dài in trên cổ, chẳng cách nào che giấu.
Tỷ ấy nghiêng đầu, chẳng nỡ nhìn thêm. Khóe mắt ngân ngấn lệ, từng giọt như chuỗi châu đứt chỉ, rơi xuống không tiếng động.
Ta đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt tỷ, nhẹ giọng thì thầm:"Tỷ à, muội đã làm được rồi. Từ nay về sau, chúng ta sẽ sống những tháng ngày yên vui."
Trưởng tỷ khóc càng dữ dội hơn, ta tách những ngón tay đang cào vào lòng bàn tay của tỷ ấy ra, từng chút một vuốt lưng cho tỷ ấy.
Chín năm trời. Ban đầu, tỷ sợ làm mất mặt tổ tiên Hàn gia, nên quỳ lạy trước từ đường, xin liệt tổ liệt tông tha thứ.
Sau đó lo lắng ta liều mình chinh chiến, thế là ở trước mặt Phật tổ thắp hương dập đầu.
Dẫu chín năm xa cách, lòng của hai tỷ muội ta vẫn chưa từng rời nhau.
Ta sai binh lính "thỉnh" đám quan văn võ tới, muốn vì những việc Hàn gia đã trải qua bấy lâu nay mà đặt một dấu chấm hết.
Trời trong vạn dặm không mây, ngày mai cao ngất.
cẩu hoàng đế thoái vị, ta lên ngôi.
Ngay giữa chính điện, ta tự tay cầm lấy thanh kiếm dài, đứng phía sau lưng hắn, từng tấc một đ.â.m sâu, để hắn chuyên tâm đọc chiếu thoái vị.
"Trẫm chẳng phải minh quân, hiếu chiến tàn bạo, làm hại người trung lương."
Mới chỉ đọc được mấy chữ, hắn đã không chịu đọc tiếp.
Ta chẳng vội. Ta có thời gian, cũng có đủ kiên nhẫn để chơi đùa cùng hắn.
Lũ quan văn võ khiếp đảm run rẩy, kẻ thì mắng ta là nghịch tặc, kẻ thì im lặng chờ chết, chẳng ai dám rời khỏi.
Ta cắt một miếng thịt từ đùi tên vua, hỏi hắn muốn ban thưởng cho vị đại thần nào vừa mới ăn nói hàm hồ?
Hắn không trả lời, chỉ rủa xả, chửi ta, chửi cả phụ mẫu, rồi lôi đủ mười tám đời tổ tiên của ta ra mà mắng.
Thế là ta liền lôi một trong số "tổ tiên" còn sống của hắn—cậu ruột hắn, Thừa Ân hầu.
Ta bóp cằm ông ta, định nhét miếng thịt vào miệng.
cẩu hoàng đế thét thảm một tiếng, giả vờ ngất xỉu với ta, Thừa Ân hầu lăn lê bò càng vào đám người.
Trưởng tỷ khi ấy trao chuỗi tràng hạt đã được làm phép cho cung nữ giữ, rồi đột ngột nổi giận. Tỷ rút thanh kiếm từ hông một tiểu binh, lao thẳng về phía Thừa Ân hầu.
"Hầu gia, ông sợ gì?"
Đôi mắt vốn dịu dàng kia bùng nổ hận thù mãnh liệt, cuối cùng tỷ ấy cũng trút được cảm xúc ra ngoài.
Ngay giữa chính điện, trước bao ánh mắt từng xem thường, tỷ thẳng tay rạch một đường thật sâu lên cánh tay Thừa Ân hầu.
Máu phun thành dòng. Ông ta sợ đến mức quên cả la hét, chỉ run bần bật như cây sấy gió. Đối mặt với người cháu dâu cũ, ông ta khiếp đảm đến nỗi tè ra cả quần.
Trưởng tỷ càng thêm phẫn nộ, nhớ lại ba năm đã gả vào, càng cảm thấy là một trò cười trời đất.
Năm đầu tiên, mọi người đối đãi với tỷ ấy như con gái ruột.
Năm thứ hai, phụ thân mất, mọi người xa lánh chờ quan sát.
Năm thứ ba, các bác chú thím đều c.h.ế.t trận, mọi người khinh tỷ ấy như cỏ rác.
Tỷ ấy chưa từng dám thổ lộ với ta, chỉ có thể một mình cắn răng chịu đựng. Nhưng bọn người trong phủ Thừa Ân hầu lại ngày càng quá quắt.
Thế tử hết lần này tới lần khác đưa thiếp thất vào cửa, chẳng những vậy còn ép chính thất – người được cưới hỏi đàng hoàng – phải thân chinh hầu hạ cô nương Diên Nhi mà hắn ta sủng ái nhất, từ bữa ăn đến giấc ngủ.
Phu nhân Thừa Ân hầu lại buộc tỷ ấy học hát tuồng. Đến sinh nhật muội phu, bà ta bắt tỷ lên sân khấu diễn vai hề xấu xí, sau đó phải khúm núm đi xin tiền thưởng như con hát đầu đường xó chợ.
Thừa Ân hầu xem tỷ ấy như kẻ ăn mày. Cả nhà bọn họ ăn uống vui vẻ trong sảnh lớn, còn tỷ ấy thì quỳ giữa sân, nâng bát cơm thiu, nước canh lạnh tanh mà vẫn phải cúi đầu cảm tạ.
Biết bao nhiêu khuất nhục, tỷ ấy đều cắn răng chịu đựng.
Chín năm ròng rã, tỷ ấy chỉ có thể dùng thanh kiếm mang tên ký ức, từng nhát, từng nhát khắc vào lòng. Trái tim vốn đã rách nát, nay càng thêm mục ruỗng.
Nhưng hôm nay, ta – muội muội mà tỷ ấy nâng niu như châu ngọc – đã dẫn thiết kỵ tiến vào kinh thành, giữa ánh nhìn soi mói của trăm họ, đứng ra đòi lại công đạo cho Hàn gia và cho cả tỷ ấy.
Tỷ ấy không muốn nhịn nữa. Tỷ chỉ muốn dùng thanh kiếm trong tay để khiến bọn cặn bã kia phải nếm thử mùi vị của m.á.u và nhục nhã.
Ánh thép lóe lên rồi tắt lịm. Cây trâm cài đầu trên búi tóc của Thừa Ân hầu rơi xuống đất, va vào đá xanh phát ra tiếng vang trong trẻo đến rợn người.
Mũi d.a.o chậm rãi di chuyển lên trên từ vết rạch cũ trên cánh tay Thừa Ân hầu. Trưởng tỷ lạnh nhạt nói: "Máu người thân, là thuốc trị chứng giả vờ ngất hữu hiệu nhất."
Đương nhiên là tin rồi. Tỷ ấy là tỷ tỷ ruột của ta, lời nói của tỷ ấy chính là vàng là ngọc, là chân lý ở cõi đời này.
Thế nên ta bóp lấy cổ áo Thừa Ân hầu, dễ dàng nhấc bổng ông ta lên — một lão già đã ngoài sáu mươi.
Thừa Ân hầu giãy giụa hai chân ngắn ngủn, cố gắng phản kháng.
Ta im lặng, lạnh lùng cắt ngang tiếng lải nhải của hai lão già không biết điều. Rồi vươn tay túm lấy cánh tay Thừa Ân hầu, nhét thẳng vào miệng tên hoàng đế.
Mọi ánh mắt trong điện đều đổ dồn về phía ta. Ai nấy đều nhận ra sự nghiêm túc lạnh như sương trong mắt ta. Đến cả Thừa Ân hầu – kẻ u mê cả đời – giờ cũng hiểu được tình cảnh trước mắt.
Vì không muốn mất m.á.u mà c.h.ế.t ngay tại chỗ, lão ta run lẩy bẩy, níu lấy cổ áo cẩu hoàng đế, ra sức lắc mạnh như muốn lay hắn tỉnh dậy.
Đầu hoàng đế lắc lư qua lại, nhưng vẫn cố nhắm nghiền mắt, giả vờ bất tỉnh.
Trưởng tỷ không nói một lời, lại vung dao, c.h.é.m thêm một nhát vào cánh tay Thừa Ân hầu. Máu tươi phụt ra như suối.
Bị hai tỷ muội ta dọa đến hồn phi phách tán, lão ta chẳng kịp nghĩ ngợi, vội giơ tay còn lại tát lia lịa vào mặt hoàng đế.
Bốp! Bốp!
Tiếng tát giòn tan vang vọng khắp điện. Một là cậu, một là cháu, từng thân thiết gọi nhau là người một nhà. Vậy mà giờ phút sinh tử lại giẫm đạp nhau để giành đường sống.
Cái tát đầu tiên, cẩu hoàng đế còn cố nhịn. Nhưng đến cái thứ tám, khi bị đánh đến choáng váng, hắn rốt cuộc cũng mở mắt, hoàn hồn.
Hắn trừng mắt chỉ vào Thừa Ân hầu, gào lên giận dữ, tức đến nghẹn cả hơi thở: "Đồ hỗn láo! Trẫm là hoàng đế! Ngươi thật to gan, dám động thủ với trẫm! Thị vệ đâu! Người đâu! Kéo hắn ra ngoài c.h.é.m cho trẫm!"
Hắn gào rát cả cổ. Nhưng gọi nửa ngày, chẳng ai đáp lời.
Rốt cuộc, tên hoàng đế cũng nhận ra hiện thực tàn khốc. Trong đôi mắt đỏ ngầu lộ ra tia điên cuồng, hắn đột ngột gào lên một tiếng, rồi như dã thú mất trí, nhào tới bóp cổ cậu ruột của mình.
Từng chút, từng chút một, sức lực trong tay hắn mỗi lúc một mạnh. Gương mặt Thừa Ân hầu đỏ gay, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc không phát ra nổi tiếng kêu. Ông ta dùng hai tay cố đẩy người cháu ra, nhưng nào có thể chống đỡ nổi sức mạnh của một hoàng đế trẻ tuổi, đầy huyết khí.
Giãy giụa không bao lâu, Thừa Ân hầu liền buông thõng tay, hai chân duỗi thẳng, trợn mắt mà chết.
Bách quan trên triều xưa nay quen thấy vinh hoa yến tiệc, chưa từng mục kích cảnh tượng nào hoang đường, điên loạn và dã man như thế. Nhiều kẻ bụm miệng nôn khan, vài vị cao niên chân run không đứng nổi, ngã lăn ra nền đá xanh, ngất xỉu tại chỗ.
Nhưng ta chưa hạ lệnh tha cho bọn họ, binh lính canh giữ ngoài điện càng không dám cho ai rời đi nửa bước.
Tất cả đều phải ở lại.
Phải mở to mắt mà nhìn cho rõ những chuyện sắp xảy ra tiếp theo.
Sau khi ta một đao chặt đứt căn mệnh của hắn, tên hoàng đế điên cuồng mất trí cuối cùng cũng hoàn hồn, bật cười như kẻ dại, rồi tiếp tục đọc.
"Trẫm không phải minh quân, hiếu chiến tàn bạo, bức hại trung thần."
"Năm đó hứa hẹn nơi biên thành, sau khi đăng cơ nhất định sẽ dưỡng binh nghỉ dân, để dân chúng nơi biên cảnh có thể sống những ngày tháng an cư lạc nghiệp."
"Sau đó hai mươi năm, năm nào cũng thất hứa, từng đạo thánh chỉ đều là lệnh ép Hàn gia đánh thành cướp đất, thật là——"
"Thật là cầm thú không bằng. Hôm nay Dũng Nghị hầu lập nhiều chiến công, giải cứu lê dân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, lại thẳng thắn can gián, chỉ rõ sai lầm của trẫm.
Trẫm có nhiều con cái, nhưng không ai sánh được trí dũng của Dũng Nghị hầu. Trẫm hôm nay nhường ngôi cho Dũng Nghị hầu, giao giang sơn và dân chúng cho người hiền lương trị vì, các khanh phải hết lòng phò tá tân quân, tận trung tận chức."
Phế đế xé bỏ chiếu thoái "vị".
"Ha ha ha ha ha! Hoang đường! Hoang đường mà! Trẫm là minh quân ngàn năm, đánh thành cướp đất, dưới sự dẫn dắt của trẫm, cương vực mở rộng gấp bội, dân chúng yên ổn, biên cảnh không còn phải lo sợ nạn xâm lăng, trẫm sai ở đâu? Trẫm sai chỗ nào!"
Kẻ này bật cười. Trưởng tỷ cũng bật cười.
Một đao c.h.é.m xuống, ta kết liễu phế đế.
Ta thay chiến bào, ngồi thẳng lên bảo tọa.
Trưởng tỷ dẫn theo binh lính, tiêu diệt toàn tộc nhà phế đế, thiêu sạch thành tro, rắc vào lư hương nơi từ đường Hàn gia.
Trong số đó, dĩ nhiên có cả phủ Thừa Ân hầu—kẻ bấy lâu dựa vào thân phận hoàng thân quốc thích, tác oai tác quái, ngông cuồng chẳng giống người.
Những lời phế đế để lại, quả thực được chép vào sử sách, chỉ là——
Trở thành sự phán xét của thế nhân dành cho ta và trưởng tỷ.
05
Hàn gia dựng nghiệp bằng đao kiếm, nhưng sau khi đăng cơ, kẻ này lại bắt đầu một thời kỳ dài đằng đẵng ngưng chiến, dưỡng dân.
Ta không phong trưởng tỷ làm trưởng công chúa, mà ban cho tỷ ấy tước vị Tề vương.
Hai tỷ muội cùng ở trong hoàng cung, cùng nhau xử lý chính sự.
Năm thứ hai sau khi đăng cơ, trưởng tỷ phụng chỉ nam hạ Giang Nam, điều tra án lớn, khai quật một ổ tham quan ô lại, khiến quan trường Giang Nam huyết tẩy một trận.
Lúc trở về, tỷ ấy dẫn theo một thư sinh tuấn tú.
Ta vui vẻ, thân chấp chính nhưng vẫn đích thân chủ trì hôn lễ long trọng cho trưởng tỷ.
Không còn ai nhắc đến trò hề năm xưa ở phủ tướng quân, dân chúng kinh thành chen chúc hai bên đường, cùng nhau mừng vui, hết thảy đều là vì Tề vương mà hân hoan.
Hoàng cung có thêm nam nhân đầu tiên vào ở -Tề vương phi.
Năm thứ năm sau khi đăng cơ, trưởng tỷ nạp thêm ba thiếp thất, có con gái.
Ta ban tên cho thế nữ Tề vương là Chính, tự Hành Viễn.
Ta cho nàng vào ở Đông cung, thỉnh những bậc học sĩ học vấn uyên thâm, phẩm hạnh đoan chính đến dạy dỗ, mong nàng lớn lên giữa lễ nghĩa và chính đạo.
Mười mấy tuổi chinh chiến nơi sa trường, ta lấy tính mệnh đổi lấy địa vị quyền thế hôm nay, nhưng thân thể đã hao tổn, không còn như thuở ban đầu.
Vì vậy, ta sớm lập di chiếu:nếu ta xảy ra chuyện, Tề vương kế vị, thế nữ làm thái nữ, đây là tương lai tốt nhất mà ta có thể vạch ra cho họ.
Hậu ký
Hàn gia khai quốc, tam đại nữ đế trị thế.
Từ muội, đến tỷ, rồi đến nữ nhi.
Ta cho phép nữ tử lập hộ, đi thi khoa cử, rộng mở thu hút hiền tài, lại giảm nhẹ thuế má chia ruộng tốt, để dân chúng ăn no mặc ấm, sống những ngày tháng tốt đẹp.
Trưởng tỷ thanh lọc quan trường, dọn dẹp thế gia, xây dựng một triều đình công bằng khai sáng.
Thế nữ binh trị quốc không cần chinh triến, khiến các nước láng giềng lần lượt quy phục, bản đồ biên cương còn thịnh vượng hơn khi ta còn tại vị.
Hậu nhân xưng tụng chúng ta mở ra cảnh tượng thái bình thịnh vượng, là——
Minh quân ngàn năm.
-Hoàn toàn văn-