Chương 4: Nụ hôn đầu tiên trong phòng bệnh
Lời tỏ tình bất ngờ của Ôn Từ khiến tôi chìm vào im lặng.
Tôi nhìn anh, ánh trăng từ cửa sổ rọi lên khuôn mặt góc cạnh, làm lộ ra một vẻ yếu mềm, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường thấy.
Anh đang đợi câu trả lời của tôi, và tôi biết, đây không phải là một câu hỏi đơn thuần.
"An Nhiên," anh gọi tên tôi, giọng nói trầm ấm, đầy trìu mến. "Anh không ép buộc em. Em có quyền từ chối."
Tôi đưa tay lên chạm vào má anh, nơi anh đã chạm vào tôi.
Cảm giác ấm áp lan tỏa, xua tan đi cái lạnh lẽo của phòng bệnh.
Tôi mỉm cười, nước mắt lại trào ra.
"Ôn Từ," tôi nói, giọng nói run rẩy. "Anh có biết không... em đã từng nghĩ, cuộc hôn nhân này là một sai lầm."
Anh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.
"Em đã nghĩ, chúng ta là hai người xa lạ, bị trói buộc bởi một tờ giấy. Em đã nghĩ, chúng ta sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc. Nhưng rồi... anh đã xuất hiện."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy sự chân thành.
"Anh đã bế em, đã mua cháo cho em, đã lo lắng cho em. Và hơn hết, anh đã thú nhận với em rằng anh... anh không lạnh lùng như em đã nghĩ."
"An Nhiên," anh nói, giọng nói đầy sự hối lỗi. "Anh xin lỗi vì đã khiến em phải lo lắng. Anh... anh chỉ không quen bày tỏ cảm xúc của mình. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, em sẽ cười anh."
Tôi bật cười, một nụ cười rạng rỡ. "Vậy thì, anh đã nhầm. Em không cười anh. Em... em rất cảm động."
Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má anh. "Ôn Từ, chúng ta bắt đầu lại nhé."
Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường thấy.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Nụ hôn đầu tiên của chúng tôi không phải dưới ánh nến lãng mạn, mà là trong một căn phòng bệnh trắng lạnh.
Nó không phải là một nụ hôn nồng cháy, mà là một nụ hôn dịu dàng, đầy sự chân thành.
Nụ hôn đó, đã xua tan đi mọi nỗi đau, mọi nỗi buồn trong lòng tôi. Nó đã đánh dấu một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy hy vọng.
Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Tôi biết, từ giờ trở đi, tôi đã có một người đồng hành, một người sẽ cùng tôi đi qua mọi khó khăn.