Menu
Chương trước Mục lục

Ngoại Truyện: Cơ Dạ

Vào một đêm khuya sau khi Trưởng công chúa nước Vinh được hạ táng, Cơ Dạ bỗng nhiên nhớ ra tên thật của nàng.


Nàng tên là Lương Sơ.


Tất cả mọi người đều nhớ lại nàng là ai. Mỗi người một kiểu điên dại. Mai Thiếu Du uống rượu đến nỗi một đêm bạc trắng đầu.


Cô nương từng rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, đã lặng lẽ sống bảy năm cô độc. Đến cuối cùng, không để lại bất kỳ điều gì cho thế gian.


Cơ Dạ luôn nhớ tới buổi trưa hè năm thiếu thời ấy, khi Lương Sơ ngủ thiếp trên lưng hắn. Khi đó hắn bỗng nghĩ:


Cả đời này, e là sẽ không còn ai tốt hơn nàng nữa.


Sau đó, Cơ Dạ chọn một người kế vị mới.


Hắn đi rất sớm. Mai Thiếu Du không ngăn được.


Hắn dùng độc tự tận.


Trên giường bệnh, Mai Thiếu Du chỉ có thể đứng nhìn hắn nắm lấy nửa miếng ngọc bội đã vỡ. Rõ ràng giọng hắn vẫn rất bình thường, nhưng nghe vào lại khiến người ta không rét mà run—bên dưới giọng nói ấy là biển cả giận dữ, đã sụp đổ từ lâu.


Hắn nói:


“Năm xưa trẫm từng cõng nàng đi qua cả con phố dài. Lúc ấy còn trẻ, không cam chịu thiệt thòi, tức giận vì nàng đầy thương tích mà còn ăn nói chua ngoa.”


“Giờ nghĩ lại, sao khi ấy không dỗ nàng một chút nhỉ.”


Nếu biết trước Lương Sơ sẽ rời đi, thì một câu giận dỗi hắn cũng chẳng dám buông lời. Nhưng thế gian này làm gì có đường quay đầu?


Chỉ một lần nông nổi tuổi trẻ, đến lúc nàng qua đời, hắn cũng chưa từng có cơ hội nói với nàng một câu:


Ta cũng thích nàng.


Thế là từ ngày Lương Sơ qua đời, thiếu đế năm nào không dám ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Quang nữa.


Trời đất chín châu từ đó một màu xám lạnh, chẳng còn trăng hay sương như năm ấy—năm mà nàng vẫn còn sống.

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận