Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Vòng Lặp

"Tìm được con rồi nha Mạt Mạt."

Tôi cố nuốt tiếng thét nghẹn nơi cổ họng.

"Mẹ còn nhớ hồi nhỏ chúng ta hay chơi trốn tìm không? Tự nhiên con thấy nhớ, nên… con thử chơi với ba mẹ một chút."

Tôi mỉm cười, giả vờ lần mò chui ra. Người phụ nữ nhìn tôi rồi khẽ thở dài.

"Còn nhớ lần con chui vào chuồng lợn không? Mẹ tìm thấy thì con đã lấm lem từ đầu đến chân."

Lời nói ấy khiến tôi cực kỳ kinh hoàng. Đúng là hồi nhỏ từng có chuyện này.

Sao bà ta biết được?

Hồi đó, lúc mẹ bế tôi từ chuồng lợn ra, tôi sốt li bì cả đêm, chính mẹ đã cõng tôi ra bệnh viện thị trấn để khám.

"Sau đó con bị sốt. Nhà mình nghèo, không có xe, đúng lúc ba con lại đi công tác, mẹ cõng con ra thị trấn, con còn nôn ướt cả lưng mẹ."

Bà ta cười, trong mắt ánh lên vẻ hoài niệm. Móng tay tôi siết chặt vào lòng bàn tay.

Những chi tiết nhỏ nhặt đến thế, không ngờ bà ta lại kể đúng từng chữ.

Thấy tôi im lặng, người phụ nữ bước tới xoa đầu tôi:

"Mạt Mạt. Lần này Quý Đình quá đáng thật. Mẹ nể con nên mới mềm giọng với nó chứ ba mẹ mong hai đứa ly hôn."

"Mạt Mạt nhà ta hiền vậy, sao xứng với hạng người xấu xa như cậu ta?"

Tôi tròn mắt nhìn bà ta: "Quý Đình… Anh ấy làm sao ạ?"

Tôi thấy bà ta liếc nhanh về phía người đàn ông.

Bà ta dò hỏi: "Mạt Mạt. Con quên chuyện xảy ra trước khi gặp tai nạn rồi à? Con tới sân bay tìm Quý Đình, thấy nó ôm ấp một tiếp viên đi ra. Con tức quá chạy đi rồi bị tai nạn xe. Sau khi tỉnh lại, con trở nên khác hẳn, dường như đã quên sạch mọi chuyện về Quý Đình. Ba mẹ sợ con bị kích động nên giả vờ không biết."

Tôi khuỵu xuống mép giường.

Hóa ra nguyên nhân tai nạn là vậy sao?

Không. Tôi không thể tin lời họ.

Họ chính là kẻ g.i.ế.c ba mẹ tôi.

"Các người không phải ba mẹ tôi. Tôi thấy hết rồi."

Tôi nói giọng lạnh lùng. Tôi quyết định không diễn nữa.

Bà ta mừng rỡ lao tới ôm mặt tôi: "Con thấy rồi à? Tốt quá rồi con gái, mẹ mừng lắm."

Tôi hất mạnh tay bà ta:

"Đừng giả làm mẹ tôi nữa. Mẹ tôi đã bị các người giết, còn bị các người đem nấu thành thịt kho."

Người đàn ông hơi khựng lại nhìn tôi:

"Mạt Mạt. Con đang nói gì vậy? Mẹ con ở đây mà. Xác gì chứ? Nghe rợn người vậy."

"Tới giờ hai người còn giả bộ ư?"

Tôi lao xuống lầu, đi vào nhà bếp.

Nhưng trong bếp sạch bóng, không có một vết máu.

Dưới đất cũng không có đầu mẹ tôi, chỉ có một cái đầu lợn to tướng.

"Ba nhờ người chở con lợn đen từ dưới quê lên hôm qua để tẩm bổ cho con."

Người đàn ông nói với giọng bất lực. Tôi nổi điên lục tung mọi ngăn tủ.

Nhưng cái đầu của mẹ cứ thế mà biến mất.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận