Sau khi bọn họ có một cuộc đàm phán, Itachi mới để cho Sakura kiểm tra tình trạng cơ thể mình.
Itachi vẫn im lặng và thụ động khi cô kiểm tra cho anh. Sakura đặt một tay lên ngực anh và tay kia lên lưng anh, đưa những nguồn năng lượng nhẹ nhàng của mình vào cơ thể người đối diện.
Phát hiện ra vài chuyện, cô nhăn mặt theo bản năng nhưng vẻ mặt của cô lại thu hết vào tầm mắt của Itachi. Anh liền cảnh giác với cô.
"Vén áo lên đi..." - Sakura nói.
Vẻ mặt Itachi có vẻ không bằng lòng nhưng anh vẫn vén áo lên cho cô kiểm tra. Trước ngực Itachi có những vết thâm đen tụ vào thành từng mảng. Cô hoảng sợ, không biết anh đã làm gì để cơ thể mình trở thành như vậy...
"Amaterasu..." - Itachi nói nhỏ.
Sakura đã mơ hồ nhận ra, nhẫn thuật có ngọn lửa đen sẽ bám mãi vào người đối thủ cho tới chết.
Sakura lặng lẽ đáp lại: "Là Sasuke à?"
Itachi không nói gì, anh im lặng như ngầm thừa nhận điều này. Luồng chakra màu xanh bùng lên trong tay Sakura, cô đưa tay đến đâu vết đen dần dần biến mất đến đó. Nếu không chữa trị kịp thời thứ này sẽ đốt vào đến tận nội tạng, sẽ thiêu cho đến chết.
Sau khi khám qua một lượt cho Itachi, thành thật mà nói Sakura chưa thấy qua loại bệnh này trước đây. Xuất huyết phổi, trong phổi có dịch và máu, đó là lí do tại sao Itachi rất hay ho ra máu.
Các tổn thương lan rộng và phát triển theo thời gian, cuối cùng làm suy giảm chức năng mô và dẫn đến suy nội tạng.
Thành thật, nếu đây là ở Konoha thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Cô cần phải có bản chụp cắt lớp để xem. Nhưng với tình hình hiện tại Itachi cảm giác như sắp chết. Chưa kể nếu đến Konoha sẽ xảy ra những rủi ro nhất định.
Sakura thở dài nói: "Tôi cần một vài ngày để nghiên cứu... Căn bệnh này, thứ này tôi chưa từng thấy trước đây."
Lúc Sakura ra khỏi phòng, Kisame đang ngồi ở gần đó. Anh ta thấy cô bước ra liền quay ra hỏi: "Sao rồi?"
Nhưng Sakura lắc đầu. Kisame là một gã cá mập rất lịch sự, trừ cái lần đầu tiên anh ta đánh ngất để đưa cô trở về đây. Thấy cô có ý không muốn trả lời, anh ta tự biết ý nên không hỏi nữa.
Cô đã ở đây 4 ngày, bọn họ cũng đối xử rất tử tế với cô. Đến giờ đúng bữa cơm Kisame sẽ đưa cơm đến. Không phải là loại đạm bạc mà là bữa cơm đúng chất truyền thống đầy đủ dinh dưỡng.
Ngoài việc cô chỉ được ở trong phòng không được ra ngoài, Sakura không phàn nàn gì hết. Dù sao họ cũng không có ý định giết cô, cô cũng sẽ không có địch ý.
Sakura thầm nghĩ, không biết cô Tsunade làm sao rồi. Còn Kakashi và Naruto đã phát hiện ra cô biến mất chưa. Nếu họ đi tìm cô, không biết có tìm được không.
Sakura được Kisame đưa trở về phòng. Hành lang và các phòng ở đây đều thiết kế y hệt nhau. Hình như trong tòa nhà này không có ai hết. Thậm chí trong phòng Sakura còn không có cửa sổ. Cô không xác định được mình ở nơi nào.
Sakura trở về phòng, cô lôi từ balo của mình ra một mảnh giấy. Tạo ấn chú một chút, tờ giấy đó lập tức biến thành một đống sách lớn.
Cô thầm cảm thấy khi mang nhiều đồ đạc đi thực hiện nhiệm vụ cũng rất có ích. Mặc dù Kakashi hay chê cười cô, nhưng Sakura cảm thấy đây là ý định đứng đắn nhất.
Cô dở một quyển bách khoa toàn thư ra trước mặt. Cuốn sách dày đến mức Sakura không cầm lên tay. Cô đặt nó xuống dưới đất và bắt đầu dở từng trang.
Cô sẽ bắt đầu từ mạch máu trước. Con người đâu thể sống sót nếu không trao đổi tuần hoàn máu.
Khi đến bữa tối Kisame đưa đồ ăn đến và dặn dò Sakura. Mỗi buổi sáng khi có tiếng quạ kêu, cô hãy đến phòng Itachi. Con quạ đó sẽ dẫn đường cho cô.
Kisame thả vào phòng Sakura một con quạ, gọi là quạ nhưng đáng nhẽ phải màu đen. Nhưng không con quạ này có lông màu trắng, trắng như một chú chim bồ câu. Và đôi mắt màu vàng. Nó ngoan ngoãn đậu ở cuối chân giường.
Sakura đã thử làm quen với nó, nhưng nó đều phớt lờ cô bằng cách bay đi. Nhưng đến khi Sakura không để ý đến nó, nó lại nhẹ nhàng đến bên cạnh cô.
Sau khi đọc xong thứ cần đọc, Sakura bắt đầu tổng hợp lại kiến thức cô thu thập được và ghi nó ra giấy. Những tờ giấy chi chít chữ và những hình thù. Con quạ có vẻ thích thú đậu lên tờ giấy của cô xem xét.
Sakura giải quyết bữa tối sau đó liền đi tắm rửa. Thú thật cô chỉ có một bộ quần áo, mà nó còn bị rách nữa chứ. Cô cần phải yêu cầu thêm đồ dùng mới được.
Sau khi tắm xong Sakura liền giặt bộ đồ của mình và phơi lên, cô choàng áo choàng tắm đi ra ngoài.
Lúc này con quạ đã yên vị ở trên đầu giường. Sakura nghĩ nó cũng sẽ ngủ.
Cô trèo lên giường nằm yên vị, trong bóng tối Sakura thấy mắt con quạ sáng lên, nhưng không nghĩ nhiều. Cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ Sakura thấy mình đang đứng cạnh ai đó, cô đã mỉm cười với người đó. Không phải là nụ cười gượng gạo mà là một nụ cười tươi thoải mái giống như lúc cô ở cạnh đồng đội mình.
Cô đã nói cái gì đó chính cô cũng không nghe thấy.
Sự việc bỗng nhiên trôi qua rất nhanh trước mắt, Sakura thấy được khung cảnh Naruto và Sasuke đang giao chiến với nhau.
Cô bàng hoàng tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại. Sakura thấy khóe mắt mình ươn ướt, trong giấc mơ cô đã khóc.
Con quạ kêu lên một tiếng làm Sakura giật mình. Đã đến giờ đến phòng Itachi rồi.
Sakura uể oải ngồi dậy, cô cởi áo choàng tắm vứt lên giường. Khỏa thân đi vào phòng tắm, sau khi chuẩn bị xong cô liền nói với con quạ: "Đi thôi."
Nó như nghe hiểu ý cô liền bay đi trước, Sakura đi đằng sau con quạ. Đi qua các gian phòng giống y hệt nhau, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng Itachi.
Vì là cửa kéo Sakura không thể gõ cửa nếu không sẽ thủng giấy dán cửa mất. Cô chỉ hỏi nhỏ: "Tôi vào nhé...?"
Tiếng đáp lại vang lên, Sakura đẩy cửa vào phòng.
Itachi đang ngồi dựa vào thành giường, sắc mặt của anh thực sự tệ. Bên cạnh còn có vài cái khăn đã thấm đầy máu. Trên bàn có một bình trà đang bốc khói. Có lẽ Kisame vừa ở đây.
Sakura tiến lại, cô quỳ bên cạnh anh.
"Tôi đã tìm hiểu, bệnh của anh là một thứ... nó sẽ phá hoại cơ quan nội tạng của anh. Làm tắc mạch máu, đa xơ cứng. Một thời gian sau tứ chi sẽ khó khử động. Ảnh hưởng dây thần kinh và anh sẽ bị mù lòa..."
"Thời gian còn lại cho anh không dài lắm... tôi không chắc là vài tháng hay vài năm."
"Nhưng thứ này diễn ra bao lâu rồi?" - Sakura hỏi.
Tay phải Itachi gác lên đầu gối, anh không nhìn cô. Đôi mắt đen sâu không thấy đáy vô hồn.
"8 năm rồi..."
"Trong thời gian đó anh có sử dụng thuốc không?"
"Một số... giảm đau, giảm ho..."
Sakura lắc đầu thở dài. Những thứ đó không có tác dụng gì hết, nó không phải là thuốc đặc trị, nó chỉ kiềm chế thôi. Dùng nhiều sẽ thành nhờn thuốc.
Sakura nói nhỏ: "Tôi muốn ra ngoài... Tôi cần tìm thuốc..."
Nhưng đáp lại cô là Itachi trừng mắt nhìn cô nói: "Không được..."
Sakura cau có, ở đây thuốc không có những vật dụng cần để chữa bệnh cũng không, Sakura không thể chữa bệnh cho Itachi trong hoàn cảnh này được.
"Cần gì hãy ghi vào giấy, Kisame sẽ đem về..."
Hai mắt Sakura sáng lên: "Bất cứ thứ gì?"
Đáp lại Sakura chỉ có tiếng hừ lạnh nhạt của Itachi. Sau những ngày đến thăm bệnh cho anh, Sakura nhận ra con người này vẻ ngoài lạnh nhạt bất cần, nhưng bên trong lại dễ dàng đáp ứng nếu nó là việc có lợi cho anh.
Ngày trước cô đã từng nghe Sasuke kể, lúc còn bé, cậu ấy hạnh phúc bên cạnh anh trai mình thế nào. Chỉ là vận đổi sao rời, người năm đó đã thay đổi rồi.
*
Sakura liệt kê những món đồ cần mua ra một tờ giấy và đưa lại cho Itachi, anh còn chẳng thèm ngó nghiêng trong đó có gì liền lập tức đưa cho Kisame.
Sakura để ý Kasime rất hay ra ngoài, cứ vài ngày anh ta sẽ về một lần, hôm sau sẽ lại rời đi.
Cô ngày ngày đều đặn đến chữa bệnh cho Itachi. Những loại thuốc Sakura ghi vào giấy Kisame đều mang về đầy đủ. Thứ cô khó chịu nhất là về phần quần áo.
Anh ta mang về những bộ quần áo con trai cho cô, mà còn rộng hơn so với số đo của cô. Sakura ngậm ngùi khâu lại để mặc tạm. Chỉ toàn áo phông ngắn tay và quần đùi, nhưng khi mặc trên người cô lại là quần lửng.
"Vậy mau nói cho tôi biết Sasuke đang ở đâu?"
Itachi im lặng nhìn cô một lúc lâu. Cuối cùng nói: "Em tôi ở cùng Uchiha Madara."
Sakura giật mình, mắt mở to, Tsunade đã đề cập đến khả năng người sáng lập gia tộc Uchiha vẫn còn sống, những tin đồn tăm tối thì thầm trên ngọn gió. "Uchiha Madara... vậy là ông ta vẫn còn sống," cô lẩm bẩm với chính mình. Cô bắt gặp ánh mắt đen tối của Itachi: "Và Sasuke, cậu ấy bị ông ta bắt?"
"Không, thằng bé là đồng phạm..."
Câu trả lời còn khiến Sakura sốc hơn, Sasuke bắt tay với Madara.
"Thằng bé bị lấp đầy bởi sự dối trá và một nửa sự thật, bị thao túng bởi vòng xoáy của Madara. Tôi tin rằng Madara có ý định biến em trai tôi thành kẻ chống lại Konoha và dùng nó để tiêu diệt nơi đó."
Sakura rùng mình. Chuyện đó rõ ràng đi ngược lại với hành động của Sasuke, Sasuke rời làng là vì Itachi đã giết cả dòng họ và cậu ấy muốn trả thù Itachi.
Itachi biết cô đang nghĩ gì, anh liền lập tức phủ nhận suy nghĩ của cô.
"Madara chắc chắn đã reo rắc vào đầu nó những thứ đen tối. Cô không thể hiểu hết Sasuke, nó thậm chí còn không coi cô là bạn."
Sakura giận dỗi.
"Tôi là bạn của Sasuke và cả Naruto cũng vậy, cho dù cậu ấy có sai trái chúng tôi vẫn muốn kéo cậu ấy trở về."
Anh thăm dò cô cẩn thận, không để lộ cảm xúc gì: "Madara là bậc thầy về thao túng. Ông ta sẽ vặn vẹo mọi suy nghĩ trong đầu em tôi đến khi nó tin. Ông ta biết chính xác những gì cần nói để đẩy nó ra khỏi lý tính."
"Chuyện đó... giống như trước kia ông ta đã làm với tôi."
Sakura ngơ ngác, cô thật sự không biết rốt cuộc Itachi đã che dấu bao nhiêu thứ.
"Anh có muốn giúp cậu ấy không?" - Sakura hỏi.
Itachi quay mặt đi, trong bóng tối một tiếng "Có" vang lên rõ ràng.
"Tại sao?"
"Vì... nó là em trai tôi."