Chương 8: Sự Thật Đau Lòng
Căn hộ của Lục Gia Lễ nằm ở tầng cao phía Bắc thành phố, ngoài cửa sổ kính sát đất là cơn mưa xối xả, tiếng mưa đập vào kính như những nhịp trống mất kiểm soát.
Anh đóng sầm cửa lại, áo khoác bị vứt xuống sàn ở cửa ra vào.
"Em nói với mẹ anh là sẽ không ở bên anh—" Anh quay người áp sát tôi, ánh mắt đỏ ngầu như nổi điên.
"Trì Ngâm, em dựa vào đâu mà thay anh quyết định?"
Tôi không còn đường lui, bị anh ép vào tủ giày ở lối vào.
Anh bất ngờ nắm chặt cổ tay tôi, ép vào tường: "Ba năm trước em bỏ rơi anh, bây giờ lại muốn làm thế một lần nữa?"
"Ba em sẽ ra tù vào năm sau, ông ấy sẽ phát điên! Ông ấy sẽ tìm được em, rồi tìm thấy anh—" Tôi giãy giụa hét lên.
"Vậy thì cứ để ông ta đến!" Anh gần như bóp nát xương tôi, "Em tưởng anh sợ à?"
Tôi giơ tay định đẩy anh ra, nhưng lại chạm vào gân xanh đang nổi lên bên cổ anh.
Anh đột nhiên cúi đầu cắn lấy môi tôi, nụ hôn dữ dội và cuồng nhiệt, mùi m.á.u tanh bùng lên trong miệng.
Tôi cắn anh, cấu anh, đến khi anh đau quá buông ra, khóe môi dính máu, bật cười lạnh: "Em đến cả đau đớn cũng không muốn để anh gánh thay, dựa vào đâu nói là vì anh?"
Tôi ngã gục vào lòng anh, nước mắt không ngừng tuôn ra: "Lục Gia Lễ, em tận mắt thấy ba em đập c.h.ế.t mẹ em..."
Anh cứng đờ tại chỗ, đồng tử co lại.
"Em mơ thấy ông ấy sau khi ra tù, dùng chai bia đập vào đầu anh, giống hệt như khi đập mẹ em..."
Lục Gia Lễ quỳ xuống ôm lấy tôi, lòng bàn tay áp lên sau gáy tôi, giọng khàn không thành tiếng: "Mùa đông năm em rời đi, ông nội anh phát hiện bị ung thư phổi."
Tiếng mưa bên ngoài đột nhiên ngừng lại, tiếng nghẹn ngào của anh vẫn vang lên.
"Trước khi mất, ông luôn dặn anh phải đi tìm em."
"Bà nội gắng gượng đến mùa xuân năm sau, vì quá đau lòng mà cũng ra đi." Trán anh tựa vào vai tôi, "Ba năm cấp ba, anh luôn một mình."
"Hôm đó trong buổi tụ họp, lần đầu tiên nhìn thấy em, đầu óc anh chỉ có một câu muốn hỏi—"
"Trì Ngâm, sao em có thể không cần anh?"
Nước mắt của Lục Gia Lễ rơi xuống xương quai xanh tôi, nóng rực đến bỏng rát.
Không biết từ khi nào mưa đã ngừng, ánh trăng len qua khe rèm chưa kéo kín.
Tôi đưa tay nâng mặt anh lên, đầu ngón tay chạm vào sự lạnh lẽo ướt át.
Lông mi anh run mạnh, yết hầu chuyển động lên xuống: "Ngâm Ngâm..."
"Nhắm mắt lại."
Anh ngoan ngoãn khép mi.
Tôi nhẹ nhàng hôn lên môi anh, nụ hôn mặn đắng, không phân biệt được là nước mắt của ai.
Anh cứng đờ một lúc, rồi bất ngờ đưa tay ôm lấy sau đầu tôi, hôn sâu hơn, nhưng khi chạm vào đầu lưỡi tôi thì lại hoảng loạn rút lui, trán tựa vào tôi mà thở dốc.
Kéo đến nửa đêm hai người vẫn chưa ăn, anh đi nấu cháo. Tôi đi loanh quanh, trong phòng làm việc tìm thấy một chiếc hộp trên giá sách — mở ra là một chồng vé tàu.
Từ ga Bắc Hoài đến ga Hải Thành.
"Hôm em gọi điện xong, anh đã tra hết địa chỉ các trường cấp ba ở Hải Thành."
Lục Gia Lễ không biết đã tựa vào khung cửa từ lúc nào.
"Hễ được nghỉ là anh lại đến Hải Thành tìm em, nhưng anh xui xẻo quá, chưa từng gặp được em."
Tôi lật những tấm vé tàu lại, phát hiện sau mỗi tấm đều chi chít dòng chữ "Ngâm Ngâm" — có những dòng viết mạnh đến nỗi gần như đ.â.m thủng cả vé.
"Sao không nói với em..."
Lục Gia Lễ ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi: "Không sao cả, giờ anh đã tìm được em rồi."
Sau bữa ăn, anh từ bếp ra, thuận tay ngồi xuống cạnh tôi, quen thuộc chơi đùa với tay tôi.
Ống tay áo xắn lên, để lộ hình xăm mờ mờ — Ya'aburnee.
Tôi dùng ngón tay vuốt nhẹ viền chữ, Lục Gia Lễ chủ động giải thích: "Đó là năm thứ hai sau khi em đi, anh xăm nó. Lúc đó, đó là điều duy nhất anh muốn nói với em."
"Là gì?"
"Em hãy chôn anh. Lúc đó anh sống rất đau khổ, nhưng anh tự nhủ mình không được chết, phải tìm thấy em."
Mũi tôi cay xè, siết c.h.ặ.t t.a.y anh lại.
Anh giơ bàn tay đan vào tay tôi lên, một nụ hôn dịu dàng rơi xuống mu bàn tay tôi.
"Ngâm Ngâm, em có bằng lòng làm bạn gái anh không? Không phải bạn, không phải thanh mai trúc mã, mà là kiểu không bao giờ có thể rời xa nhau."
Ánh đèn ấm áp trong phòng khách phản chiếu trong mắt anh, như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Tôi nhắm mắt lại, những ký ức đau khổ hiện về từng cảnh, nhưng từ tay anh truyền đến hơi ấm nóng rực.
"Em đồng ý." Tôi nghe thấy giọng mình run lên, "Nhưng A Lễ, nếu em lại không chịu nổi mà muốn bỏ trốn..."
"Thì anh sẽ đuổi theo, cả đời này anh tuyệt đối không buông tha em." Giọng Lục Gia Lễ trở nên cứng rắn, nhưng nụ hôn anh đặt lên môi tôi lại vô cùng dịu dàng.
Trước khi kết thúc học kỳ, câu lạc bộ tổ chức một buổi dã ngoại cuối cùng, địa điểm là một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô.
Những thanh thép gỉ sét và lớp sơn tường bong tróc rủ xuống dây leo. Tôi ngồi xổm trên sàn sắt tầng hai của nhà máy, ống kính nhắm vào khung cửa kính vỡ phủ đầy cây thường xuân phía dưới.
Trưởng nhóm đứng giữa nhà máy hô lớn:
"Nhóm chụp ở khu phế tích xong thì đến khu container phía đông tập hợp!"
"Trì Ngâm, đừng động đậy!"
Tiếng của Trần Ngạn vang vọng khi tôi đang lùi về sau để tìm góc chụp đẹp nhất.
Giàn sắt mục nát đột nhiên phát ra âm thanh chói tai. Khi chân trái hụt xuống, mảnh sắt nhọn cắt ngang bắp chân tôi.
Giây tiếp theo, tôi nghe tiếng la hét vang lên từ xung quanh.
Khi trưởng nhóm chạy tới, Trần Ngạn đã bắt đầu dùng khăn ướt khử trùng lau quanh vết thương cho tôi.
"Phải đến bệnh viện khâu." Trần Ngạn nhíu chặt mày, bế tôi dậy.
Trên đường đến bệnh viện, nhóm câu lạc bộ liên tục rung tin nhắn.
Trưởng nhóm gửi một đoạn ghi âm:
"Trần Ngạn, cậu chăm sóc Trì Ngâm xong nhớ báo bình an lên nhóm. Thiết bị để người khác mang giúp cho."
Trước khi thoát nhóm chat, tôi thấy tin nhắn của Lục Gia Lễ gửi nửa tiếng trước:
"Hôm nay trời lạnh, nhớ mặc áo khoác."
Tôi do dự hai giây, xóa chia sẻ định vị, chỉ trả lời:
"Đang hoạt động với câu lạc bộ, liên lạc sau."
Khi mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, Trần Ngạn đang cúi người điền phiếu đăng ký khám cho tôi.
Điện thoại rung lên:
"Ngâm Ngâm, em đang hoạt động ở đâu?"
Tôi định nhắn lại thì thấy anh ấy mặc áo khoác đen đi thẳng về phía tôi.
"Câu lạc bộ bây giờ chuyển sang hoạt động ở bệnh viện rồi à?" – Anh lạnh giọng, không quên liếc Trần Ngạn.
"Nạn nhân số 32 cần tiêm phòng uốn ván, người nhà đi thanh toán." – Y tá bước đến thông báo.
Lục Gia Lễ liếc qua giấy trong tay Trần Ngạn, nhếch môi cười lạnh:
"Người nhà ở đây, đàn anh đưa tôi đi."
Trần Ngạn im lặng nhìn tôi, tôi ngại ngùng cười với anh ấy:
"Hôm nay phiền anh rồi, đàn anh. Anh về trước đi. Bạn trai em sẽ chăm sóc em."
Khi phòng khám trở nên yên tĩnh hoàn toàn, Lục Gia Lễ ngồi xổm xuống xem vết thương cho tôi.
"Em thà để người khác chăm sóc, cũng không muốn cho anh biết. Trì Ngâm, anh là gì trong lòng em vậy?"
Khi anh ngẩng đầu lên, đuôi mắt đã ửng đỏ. Tôi vừa định nói thì anh áp trán lên đầu gối tôi, mùi thuốc khử trùng hòa vào hương vị quen thuộc của anh.
"Ngâm Ngâm," anh nói bằng giọng nghẹn ngào,
"Em luôn đặt anh sau tất cả mọi người."
Tôi phải dỗ mãi mới khiến anh nguôi giận.
Ngoài cửa sổ bắt đầu lất phất mưa, y tá bước vào tiêm. Sau đó, Lục Gia Lễ cắn nhẹ vành tai tôi:
"Ngâm Ngâm, không được cười đẹp như vậy với người khác nữa."
Sau khi xong, anh nhất quyết cõng tôi về nhà. Đến trước cửa, tôi ghé vào vai anh khẽ nói:
"A Lễ, xin lỗi anh."
Anh bật cười đáp:
"Nếu thật sự thấy có lỗi, thì sau này hãy làm phiền anh nhiều hơn."
May mà vết thương không ảnh hưởng đến việc ôn tập, tôi suôn sẻ vượt qua kỳ thi cuối kỳ. Đến ngày nghỉ, chân tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Ba ngày sau kỳ nghỉ, tôi đang nằm trên sofa thì thấy bài đăng của Lục Gia Lễ trên Moments — nhiệt kế trong ảnh hiện 39.2°C, chú thích chỉ có một biểu tượng lạnh run.
"Anh uống thuốc chưa?" – Tôi nhắn liền.
"Không muốn uống." – Anh trả lời ngay.
Tôi mang thuốc hạ sốt đến nhà anh thì thấy anh đang cuộn mình trên giường trong chăn.
"Ngâm Ngâm," giọng anh khàn khàn vì sốt, kéo vạt áo tôi ôm vào lòng:
"Cả người đều đau."
Nhiệt độ người anh ấy khiến tôi hoảng sợ, vội vàng pha thuốc cho anh uống.
Uống xong, anh ôm chặt tôi từ phía sau:
"Ôm một lúc còn hiệu quả hơn thuốc."
Môi anh nóng rực chạm vào gáy tôi, rồi tham lam cắn nhẹ vành tai:
"Hoặc hôn một cái? Hôn sẽ hạ sốt nhanh hơn."
"Lục Gia Lễ!" – Tôi quay lại đẩy anh, nhưng bị anh kéo ngã xuống giường.
Anh vùi mặt vào cổ tôi làm nũng, hơi thở nóng đến kinh người:
"Khó chịu quá… Ngâm Ngâm, thương anh một chút nhé…"
Tôi bất lực vỗ nhẹ lưng anh:
"Ngủ một giấc đi, em ở đây với anh."
Vài ngày sau Lục Gia Lễ đã khỏi hẳn. Tôi đang sửa ảnh trên sofa nhà anh thì nhận được cuộc gọi từ Hứa Thời Hành.
"Ngâm Ngâm, chiều nay có buổi chụp ảnh quảng bá cho một triển lãm, anh có việc gấp, nhờ em giúp!"
Anh ấy nói nhanh như gió:
"Đã gửi địa chỉ rồi, Lục Gia Lễ muốn đi theo thì cứ đi, đỡ phải để em tự vác đồ."
Tôi còn chưa kịp từ chối thì cuộc gọi đã bị cúp.
Lục Gia Lễ áp sát từ sau, cằm tựa lên vai tôi, ngón tay lười nhác xoắn lấy tóc:
"Anh trai em cũng tin anh ghê."
"Anh ấy chỉ sợ em làm rơi máy ảnh không có người đền."
Triển lãm là một nhà hát cổ, mái vòm kính màu lọc ánh nắng thành những mảnh sáng rực rỡ.
Khi tôi đang chỉnh khẩu độ bên rìa sân khấu, Lục Gia Lễ tựa nghiêng vào ghế hàng đầu, chân dài bắt chéo, mắt không rời khỏi tôi.
"Chị ơi, mình add WeChat nha? Em muốn đặt chụp ảnh chân dung." – Một cậu trai mặc áo hoodie bất ngờ tiếp cận, đưa điện thoại ra trước mặt tôi.
Tôi theo phản xạ lùi nửa bước:
"Xin lỗi, tôi không nhận chụp riêng."
"Vậy làm bạn cũng được mà!" – Cậu ta tiếp tục tiến gần, tay gần như chạm vào dây đeo máy ảnh của tôi.
"Cô ấy nói không muốn." – Lục Gia Lễ không biết từ đâu xuất hiện sau lưng tôi, tay khẽ vòng qua eo tôi.
Anh cười dịu dàng nhưng đáy mắt băng giá:
"Cần anh phiên dịch giúp không?"
Cậu trai cười gượng rồi rút lui. Lục Gia Lễ lập tức siết tay chặt hơn, ghì tôi vào lòng:
"Nhiếp ảnh gia Trì nổi quá nhỉ, hửm?"
Trên đường về, anh im lặng suốt. Mãi đến khi xe dừng trước nhà anh, mới lên tiếng:
"Sau này đừng cười với người khác nữa được không?"
"Đó là phép lịch sự mà…" – Tôi còn chưa nói hết, đã bị anh đẩy vào tủ giày ở cửa.
Gọng kính kim loại cấn vào má đau nhói, tôi đẩy n.g.ự.c anh:
"Kính của anh… Ưm!"
"Tháo ra." – Anh thì thầm bên tai tôi, môi nóng áp sát mạch m.á.u nơi cổ.
Gọng kính rơi "cách" xuống đất, nụ hôn trở nên dữ dội như muốn nuốt trọn mọi lời biện minh chưa kịp thốt ra.
Ngón tay Lục Gia Lễ siết vào eo tôi khi bên ngoài mưa đang xối xả.
Sơ mi ướt đẫm bị anh xé toạc vứt xuống sàn, nút áo va vào sàn kêu lách tách. Anh cắn vào xương bả vai tôi như trút giận, rồi lại dịu dàng l.i.ế.m đi dấu răng vừa để lại.
"Ngâm Ngâm…" – Giọng anh khàn khàn, giữ cổ tay tôi áp lên gối, đầu gối tách mạnh đôi chân đang run rẩy của tôi:
"Em đã hứa sẽ không trốn nữa."
Tôi ngửa đầu cắn vào yết hầu anh, đổi lại là tiếng rên trầm thấp.
Anh giữ sau cổ tôi hôn sâu. Hơi nước mờ mịt trên kính cửa, phản chiếu bóng hai chúng tôi quấn lấy nhau như hai nhánh dây leo đan chặt không thể tách rời.
Vào mùa xuân năm sau, khi Lục Gia Lễ đưa tôi đi chọn nhẫn, điện thoại của anh rung lên.
Anh liếc nhìn màn hình rồi bất chợt cười khẩy:
"Ba anh nhắn tin, nói là cùng mẹ anh đã dọn sang Canada sống rồi."
Tôi liếc thấy dòng đầu tiên: "Gia Lễ, ba mẹ không còn mặt mũi nào gặp con nữa", rồi quay đi không nhìn nữa.
Khi ra khỏi cửa hàng, ánh hoàng hôn đỏ rực như thiêu đốt, giống như đang thiêu cháy hết những nợ nần cũ kỹ của quá khứ trong lò lửa.
Sau này, tôi lại nghe tin Trình Vãn Tang đã bảo lưu kết quả học.
Khi mùa mưa đến, cậu tôi gửi một tin nhắn thoại rất dài.
"Ba cháu... tuần trước được thả rồi. Ông ấy nhờ cậu hỏi, liệu có thể đến gặp cháu một lần không."
Tôi đang đọc một cuốn sách mới, mép giấy sắc bén cứa rách ngón tay.
"Không cần đâu."
Lục Gia Lễ mang băng cá nhân đến giúp tôi dán lại, sau đó còn nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo ở cổ tay tôi.
Sau đó nghe nói ba tôi mở một tiệm sửa xe ở Bắc Hoài. Có lần dì gửi cho tôi một tấm ảnh — ông ấy đang ngồi xổm trước cánh cửa sắt hoen rỉ cho mèo hoang ăn, gáy thì bị rám nắng đến tróc da.
Tôi xóa bức ảnh đó đi, nhìn chằm chằm vào màn hình trống rỗng, chợt nhớ lại cảnh ông từng cõng tôi trên vai để xem pháo hoa. Nhưng ngay giây sau, ký ức đó lập tức bị nhấn chìm trong vũng máu.
Lục Gia Lễ an ủi:
"Chuộc tội là chuyện của ông ấy, Ngâm Ngâm, em không cần dùng quá nhiều...