Ngày hôm sau hắn mới biết tôi thật sự không có con và sau này không bao giờ có thể sinh con nữa.
Hắn không đến thăm tôi, mấy ngày nay vẫn ở cùng Lâm Vi Vi, cho đến ngày tôi xuất viện.
Khi đến bệnh viện thăm tôi, hắn ôm một bó hoa hồng sâm banh, bông hoa yêu thích của tôi.
"Bà xã, anh xin lỗi."
Tôi không nói gì, đối với người đàn ông này đã hoàn toàn thất vọng.
Bây giờ tôi chỉ có thể lấy lại tài sản thuộc về mình, không thể tiện nghi cho bọn họ.
Trước khi Thẩm Vân Đình đến, chị Vân và mấy nhân viên kỳ cựu đã đến thăm tôi, họ cho tôi xem vòng bạn bè mới nhất của Lâm Vi Vi.
Cô ta ngồi trên đùi người đàn ông, người đàn ông không lộ mặt, hai tay mười ngón đan chặt.
Tiêu đề:
[Chú, cục cưng và tiểu cục cưng, một nhà ba người hạnh phúc.]
Thật là một gia đình ba người đáng kinh tởm.
"Thẩm Vân Đình, Lâm Vi Vi, anh định làm gì bây giờ?"
Hắn do dự vài giây, khẽ cắn môi như hạ quyết tâm rất lớn.
"Tĩnh Nghi, anh biết anh có lỗi với em. Anh là một người đàn ông, ngay từ đầu chẳng qua là tìm chút kích thích. Mấy năm nay hôn nhân của chúng ta tựa như một đầm nước đọng, em phải cho phép anh thỉnh thoảng phạm sai lầm, nhưng sự tình phát triển đến bây giờ đã không phải là điều anh có thể khống chế."
"Anh đã phụ lòng em, không thể phụ lòng Vi Vi nữa. Cô ấy nhỏ như vậy đã theo anh, bây giờ còn... còn mang thai. Tỉnh tỉnh mê mê cái gì cũng không biết, trong nhà cô ấy nghiêm, anh không cưới cô ấy thì cô ấy sẽ bị bố cô ấy đánh chết."
"Hơn nữa......"
Thẩm Vân Đình do dự vài phần rồi kiên trì nói tiếp.
"Anh là độc đinh đời thứ ba của Thẩm gia, anh không thể không có hậu duệ, truyền thừa của Thẩm gia không thể đoạn."
Lâm Vi Vi dùng cách tự tử và đứa con trong bụng để giữ hắn lại, vốn Thẩm Vân Đình còn đang do dự, biết tôi không thể sinh xong lập tức quyết định ly hôn.
Phụ tâm bạc hạnh, lang tâm cẩu phế.
Tôi trào phúng nhìn hắn.
"Tra nam tiện nữ, đánh c.h.ế.t cũng là đáng đời, người mang gen này sinh ra cũng là tai họa xã hội."
"Còn truyền thừa Thẩm gia không thể đoạn, ha! Ba đời bần nông Thẩm gia mấy người lại còn cần truyền thừa xuống."
Thẩm Vân Đình rất ngạc nhiên trước sự thiếu nghiêm túc của tôi lúc này, ở trong mắt hắn, tôi luôn luôn tri thức ưu nhã, dịu dàng săn sóc.
"Tĩnh Nghi, em không phải người cay nghiệt như vậy, anh biết em nhất thời không chấp nhận được. Nhà cửa, xe cộ, cổ phiếu trong nhà đều cho em, cổ phần công ty em nhận 20%. Em còn trẻ, sau này sẽ gặp đúng người."
"Thẩm Vân Đình, anh cho rằng tôi là đứa con nít 3 tuổi hay sao? Anh ngoại tình, anh còn đẩy tôi, bởi vì anh và tôi không bao giờ làm mẹ được nữa. Anh là bên sai lầm, tôi không làm anh tay trắng ra khỏi nhà đã là tốt lắm rồi, lại còn 20% cổ phần lừa gạt đấy!"
"Tĩnh Nghi, công ty mặc dù là chúng ta đồng sáng lập, nhưng nếu như không có anh hai năm này không ngừng cố gắng thì sẽ không có khả năng phát triển quy mô thành lớn như vậy. Em là phụ nữ, 20% cổ phần đã đủ cho em sống tốt về sau rồi!"
Nhà đều xây xong, xách túi vào ở nhưng hắn lại ngang nhiên còn cảm thấy mình lao khổ công lao cao.
Bọn cặn bã đều tự tin như vậy sao?
"Không có khả năng, tôi muốn 90% cổ phần tôi, mặt khác, bất động sản tiền mặt cổ phiếu đều thuộc về tôi. Vốn khởi nghiệp công ty vốn là của tôi, không đồng ý thì liền kiện lên tòa án, kéo dài một hai năm, chờ cục cưng, tiểu cục cưng của anh bị đánh c.h.ế.t đi!"
11.
Vì không thỏa thuận được việc phân chia tài sản nên mỗi người chúng tôi thuê luật sư để giằng co, cuộc tranh chấp kéo dài mấy tháng trời.
Tôi đưa theo luật sư của mình đến phòng phẫu thuật, Tiểu Lý giải thích ngắn gọn tình hình cho tôi.
Lúc ấy, một chiếc xe con đã xảy ra chút va chạm nhỏ với bọn họ, tài xế và Tiểu Lý xuống xe cùng đối phương trao đổi công việc bồi thường.
Thẩm Vân Đình ngồi một mình trong xe, kết quả một chiếc Hummer chạy như bay về phía bọn họ.
Tài xế và Tiểu Lý ở ngoài xe nhanh chóng nhảy sang một bên và tránh được một kiếp, Thẩm Vân Đình bị tông mạnh, thiếu chút nữa qua đời tại chỗ. Tình huống vô cùng khẩn cấp, Thẩm Vân Đình trực tiếp được đưa vào phòng phẫu thuật cấp cứu.
Đúng là ông trời mở mắt.
Lái Hummer là một phú nhị đại, anh ta cũng không biết vì sao phanh xe đột nhiên không nhạy, nhưng anh ta lại không có gì đáng ngại.
Người nhà phú nhị đại tỏ vẻ muốn bao nhiêu tiền bồi thường cũng được, chỉ cầu người nhà thông cảm.
Tha thứ, sao có thể không tha thứ chứ!
Cảm tạ biệt thự lớn mà người chồng quá cố đưa tới.
Trên đường chờ đợi tin tức tốt, tôi vừa ngâm nga vừa bảo người giúp việc Nhị gia dọn tới.
Tôi cầu nguyện một cách thành kính.
[Quan nhị gia chính nghĩa, phù hộ tra nam sớm về miền cực lạc.]
Tiểu Lý nhìn thấy bộ dạng này của tôi thì lau nước mắt một phen.
Một bộ biểu tình: Là tôi hiểu lầm phu nhân, dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm với nhau, trong lòng phu nhân vẫn có Thẩm tổng.
Đèn phẫu thuật tắt, bác sĩ vẻ mặt ngưng trọng đi ra.
"Chúng tôi đã cố hết sức, nhưng thương thế của bệnh nhân quá nghiêm trọng."
Tôi che miệng lại, tiếp tục nghe bác sĩ nói.
"Sau này bệnh nhân chỉ có thể ăn qua đường mũi dạ dày, một loạt thiết bị cũng chỉ có thể tạm thời duy trì các dấu hiệu sinh tồn của Thẩm tiên sinh. Bệnh nhân đã từng mất đi khả năng tự thở và hiện giờ chỉ có thể dựa vào thở oxy."
"Xương cốt toàn thân bệnh nhân bị tổn thương nghiêm trọng, cần tiến hành vài lần đại phẫu để hồi phục. Nguy cơ phẫu thuật kỳ thật không lớn, tỷ lệ thành công rất cao. Nhưng cho dù là làm phẫu thuật phục hồi, quãng đời còn lại của Thẩm tiên sinh cũng chỉ có thể nằm ở trên giường bệnh, toàn thân tê liệt miệng khó nói..."
Tổng kết một chút chính là Thẩm Cẩu tê liệt và bị câm, hoàn toàn không có khả năng khôi phục, là một phế nhân.
Lời khuyên của bác sĩ là từ bỏ điều trị, bởi vì điều trị không có ý nghĩa và lãng phí tiền bạc.
12.
Kích động nhỏ tim, run rẩy nhỏ tay.
Tôi liều mạng che miệng mình nhưng nhịn không được chảy nước mắt.
Xúc động trào ra hai giọt nước mắt.
"Thất thố rồi, tôi thật sự là quá thương tâm, tôi nghe lời bác sĩ. Suy cho cùng, bác sĩ là những người có chuyên môn."
Luật sư đẹp trai chân dài 1m88 lập tức đỡ lấy tôi.
"Thẩm phu nhân xin nén bi thương, Thẩm tiên sinh trên trời có linh thiêng... Không phải... Thẩm tiên sinh cả đời mạnh mẽ, ngài ấy cũng không hy vọng sống không có tự tôn. Thẩm tiên sinh như vậy chỉ là thể xác không có linh hồn mà thôi! Cô không cần đau khổ..."
Cả bác sĩ và luật sư đều rất chuyên nghiệp.
"Đúng đúng đúng, tôi nhất định phải mạnh mẽ, tôi còn có tài phú khổng lồ đang chờ tôi tiêu xài, tôi không thể ngã xuống."
Dưới sự dìu đỡ của luật sư đẹp trai, tôi ngồi xuống ghế bên cạnh chuẩn bị ký giấy đồng ý từ bỏ trị liệu.
Tôi vui mừng đến mức gần như không cầm được bút.
Thăng quan phát tài, chồng chết, đúng là mọi điều tốt đẹp đều đến với tôi.
Vận mệnh không bao giờ bạc đãi người lương thiện. Bác sĩ thấy tôi run rẩy dữ dội, an ủi nói:
"Thẩm phu nhân, không vội, đợi bình phục tâm tình rồi ký tên, lát nữa có thể đi gặp Thẩm tiên sinh lần cuối."
Vừa lúc đó, Lâm Vi Vi bụng phệ được hai ông bà dìu, bên cạnh còn có hai luật sư hộ tống.
Luật sư đẹp trai nhìn cái bụng bảy tám tháng tuổi của Lâm Vi Vi, nhỏ giọng nói bên tai tôi:
"Cô Tô, Thẩm tiên sinh sau khi ngừng thở thì lập tức thiêu đi, không có chứng minh quan hệ bố con, đứa nhỏ không thể thừa kế di sản."
Chuyên nghiệp là thế nào, chính là nó.
Lâm Vi Vi đang mang thai, vênh váo tự đắc liếc mắt nhìn mọi người xung quanh.
"Tiểu Lý, anh Vân Đình đã xảy ra chuyện, vì sao anh không nói cho tôi biết."
"Lâm tiểu thư, tìm cô cũng vô dụng, tiểu tam ký tên, pháp luật không công nhận."
Ha ha ha ha, Tiểu Lý giỏi lắm!
Lâm Vi Vi đỏ mặt trừng mắt nhìn Tiểu Lý sau đó lập tức quay đầu đắc ý nở nụ cười.
"Bà già, cô còn không biết nhỉ? Anh Vân Đình đã lập di chúc từ lâu nhằm che chở cho tôi và đứa bé. Mọi thứ trong Thẩm gia đều là tôi và cục cưng, cô cứ chờ tay trắng ra khỏi nhà đi!"
"Tôi và cục cưng mới là người anh Vân Đình yêu nhất."
13.
Luật sư bên cạnh Lâm Vi Vi lấy ra một tờ di chúc đã được công chứng đưa cho luật sư của tôi.
Tôi nghiến răng nghiến lợi, tên cặn bã c.h.ế.t tiệt, sắp c.h.ế.t cũng không yên ổn!
Bà lão đỡ Lâm Vi Vi giả mù sa mưa mở miệng.
"Chuyện này cuối cùng là con gái tôi có lỗi với cô, vốn chúng tôi cũng không muốn, nhưng Vi Vi mang thai. Chúng tôi không thể không lo lắng cho đứa nhỏ, cô yên tâm, chúng tôi sẽ để lại một căn nhà cho cô sống."
"Thẩm gia còn phải dựa vào đứa nhỏ trong bụng con gái tôi kế thừa."
Sau khi bà lão nói xong, các luật sư có mặt đều xấu hổ.
"Sau khi Thẩm tiên sinh qua đời, tài sản chung của vợ chồng sẽ không được chia thừa kế."
Nói cách khác cho dù dựa theo di chúc, Lâm Vi Vi nhiều nhất chỉ có thể lấy được một nửa.
Lâm Vi Vi cũng rất không hài lòng.
"Dựa vào cái gì cho cô ta, anh Vân Đình nói, đây đều là bảo đảm cho tôi và cục cưng, đều là đồ của tôi..."
Luật sư đẹp trai một lần nữa thể hiện tố chất chuyên nghiệp của mình.
"Đầu tiên chúng tôi cần phân chia tài sản chung của vợ chồng thuộc về bà Tô sau đó mới có thể dựa theo di chúc tiến hành phân phối, nói cách khác bà Tô không thể chỉ có một căn nhà."
Luật sư đẹp trai đề nghị với tôi:
"Thứ hai, di sản chỉ có thể được thực hiện sau khi ông Thẩm qua đời. Trong thời gian ông Thẩm hôn mê hoặc tê liệt, bà Tô, người thân duy nhất được công nhận hợp pháp của ông Thẩm, có quyền chi phối tài sản trong nhà. Khi nào thì di chúc được thực hiện phụ thuộc vào khi nào bà Tô rút ống cho ông Thẩm... À không! Phụ thuộc vào khi nào bà Tô quyết định từ bỏ điều trị không còn duy trì các dấu hiệu sống nữa."
Hiểu rồi, tôi lập tức vứt giấy đồng ý từ bỏ điều trị.
"Bác sĩ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi quyết định không ký. Dù có phải trả bao nhiêu tiền, tôi cũng sẵn sàng trả, miễn là chồng tôi còn thở. Tục ngữ nói rất đúng, c.h.ế.t tử tế không bằng sống sót, cứ để cho anh ấy liệt đi!"
Mẹ của Lâm Vi Vi sợ ngây người.
"Ý của cô là sao, không phải nói là vô phương rồi sao? Tôi nói cho cô biết, tất cả tiền đều là con rể tôi để lại cho con gái và cháu ngoại của tôi, cô dựa vào cái gì mà không cho chúng tôi lấy đi..."
Tôi cười.
"Thẩm Vân Đình bị liệt, không phải đã chết. Cô biết di chúc có nghĩa là gì không? Cô bé đáng yêu..."
Bố của Lâm Vi Vi cũng không duy trì được hình tượng nho nhã của mình nữa.
'Vi Vi nhà chúng tôi mang thai đứa con duy nhất của Thẩm Vân Đình, hai người phải trả tiền nuôi dưỡng, nó mới là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thẩm thị."
"Được! Đầu tiên, xin mọi người chứng minh đứa bé này là con của Thẩm Vân Đình."
Luật sư bên cạnh thấp giọng thông báo.
"Nếu Tô phu làm như vậy, chúng ta thật sự không thể thực hiện được quyền thừa kế, muốn xin tiền nuôi dưỡng cũng cần chứng minh quan hệ bố con."
Mẹ Lâm trừng mắt khinh thường nói:
"Chúng tôi có thể làm xét nghiệm DNA, Lâm Vi Vi nhà chúng tôi cũng không phải là cô gái tùy tiện gì, con bé chỉ có một người đàn ông là Vân Đình."
"Bác gái, bác thật thú vị, cô gái tốt nhà bác là tiểu tam! Biết tiểu tam là gì không? Không biết thì hãy để giáo sư Lâm giải thích cho bác một chút."
Lâm Vi Vi vốn nắm chắc phần thắng, cho rằng mình có thể toàn thắng, không nghĩ tới mọi chuyện lại trở nên tồi tệ hơn, vẻ mặt cô ta dữ tợn giống như nhào tới đánh người.
"Mẹ, bụng con đau quá......"
Trong cơn tức giận, động thai khí nước ối vỡ, bố mẹ Lâm gia chỉ có thể đưa con gái đến phòng sinh sinh con trước.
Hiện tại đứa nhỏ này chính là hy vọng của cả nhà bọn họ!
Tôi hét lên sau lưng họ:
"Khi nào có thời gian, hãy sắp xếp lại những thứ Thẩm Vân Đình đưa cho hai người, đây chính là tài sản chung của vợ chồng chúng tôi, một căn nhà tôi cũng sẽ không để lại cho hai người."
Ông bà Lâm vừa nghe liền lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Nhìn bọn họ đi xa, tôi đưa Thẩm Vân Đình đến bệnh viện tư nhân, sắp xếp phòng bệnh SVIP.
Tôi nhất định chăm sóc tốt thân thể này của Trầm Vân Đình.
Đồng thời tôi còn mời đội vệ sĩ chuyên nghiệp canh chừng hắn 24/24.
Cần phải bảo vệ hắn chật như nêm cối, một con ruồi cũng không bay vào được, tuyệt đối không cho Lâm Vi Vi có cơ hội làm giám định DNA.
Tôi nhìn Thẩm Vân Đình nằm liệt trên giường, đại tiểu tiểu tiện đều không thể tự làm chủ, toàn thân trên dưới chỉ có hai tròng mắt còn có thể đi dạo đã cảm thấy hết giận.
"Trước kia anh đã từng nói, nếu anh phản bội tôi thì anh sẽ bị sét đánh, sống không bằng chết. Không ngờ Thẩm Cẩu anh thật đúng là giữ lời hứa."
Thẩm Vân Đình tức giận đến mức hai tròng mắt đều muốn nhảy ra nhưng không thể làm gì được tôi.
14.
Sau khi điều tra rõ ràng tài sản trên danh nghĩa Thẩm Vân Đình, dưới sự trợ giúp của luật sư, tôi nhận từng cái một.
Chỉ có tài phú mới có thể không phụ tôi.
Lúc tôi xử lý tài sản, chị Vân và tôi đang buôn dưa về tình hình mới nhất của Lâm Vi Vi.
"Tĩnh Tĩnh à! Chị nói cho em biết, đúng thật là báo ứng, Lâm Vi Vi sinh non, đứa nhỏ vừa ra đời liền phải đưa vào lồng ấp, ở một tuần vẫn không thể chịu đựng được, đã đi rồi."
Đúng là báo ứng, Thẩm Vân Đình hại c.h.ế.t con của tôi, đến cuối cùng chính mình bị liệt, con của Lâm Vi Vi cũng không giữ được.
Đứa nhỏ không còn, Lâm Vi Vi thấy không còn hy vọng tranh giành tài sản liền mặt dày báo cảnh sát nói tôi mưu sát Thẩm Vân Đình, yêu cầu cảnh sát giao quyền chăm sóc Thẩm Vân Đình cho cô ta.
Tôi thấy bây giờ người muốn g.i.ế.c Thẩm Vân Đình là cô ta mới đúng.
Tôi được cảnh sát mời đến cục tìm hiểu tình hình.
Lúc nhìn thấy Lâm Vi Vi ở cục cảnh sát tôi cũng sắp không nhận ra cô ta, mới qua bao lâu, khuôn mặt từng xinh đẹp hoạt bát giờ vô hồn hốc hác, gầy đến xương gò má lõm sâu, cả người chật vật đáng thương.
Lâm Vi Vi vừa nhìn thấy tôi lập tức khàn cả giọng la to, giống như con khỉ nhảy lên nhảy xuống.
"Là cô ta, chính là cô ta hại c.h.ế.t anh Vân Đình và cục cưng của tôi. Các người bắt cô ta đi! Bắt cô ta lại..."
Nhìn Lâm Vi Vi như vậy, điên cũng là chuyện sớm muộn.
Cảnh sát điều tra hồ sơ, phát hiện vụ tai nạn xe cộ của Thẩm Vân Đình đã được điều tra rõ ràng, căn bản không có vấn đề gì, chỉ là sự cố bình thường, là vận khí của hắn không tốt.
Đại ân nhân của tôi, cũng chính là tài xế gây tai nạn bồi thường cho tôi 5 triệu, tôi cũng đưa ra giấy thông cảm của người nhà.
Cả hai gia đình đều vui vẻ.
Về phần con của Lâm Vi Vi, bệnh viện có giấy chẩn đoán, cái c.h.ế.t của nó cũng là ngoài ý muốn.
Mặc kệ Lâm Vi Vi làm loạn đến thế nào cũng không thể buộc tội được tôi, Lâm Vi Vi thấy tôi muốn đi, thậm chí còn hất nữ cảnh sát đang trấn an cô ta ra và muốn xông tới đánh người.
"Các người có phải đã nhận hối lội của cô ta rồi đúng không. Các người hợp lại với bà già này bắt nạt tôi, muốn hại c.h.ế.t anh Vân Đình chiếm đoạt tiền của anh ấy. Tôi mới là cục cưng của anh ấy, tôi mới là phu nhân tổng giám đốc, tất cả Thẩm gia đều là của tôi."
Tôi nhìn bộ dáng điên điên khùng khùng của cô ta, nhịn không được nói:
"Không sao, Thẩm gia ba đời bần nông, thân phận của cô vẫn là có thể kế thừa một chút. Tôi tuyên bố từ giờ trở đi cô chính là đời thứ tư, cố lên!"
Cuối cùng Lâm Vi Vi cầu nhân được nhân, cảnh sát lấy tội danh tấn công cảnh sát giam giữ cô ta ba ngày làm cảnh cáo.
Nghe nói lúc bố mẹ Lâm gia đi bảo lãnh cho cô ta, ông Lâm cảm thấy mất mặt, người một nhà ở trước cửa cục cảnh sát đánh nhau, thiếu chút nữa lại bị ba ngày tạm giam.
15.
Lâm Vi Vi ngược lại nhắc nhở tôi.
Lúc trước Thẩm Vân Đình an trí Lâm Vi Vi ở trong biệt thự khu Đồng Hồ, tôi lập tức gọi người đi đuổi cô ta đi.
Về phần đồ bên trong có thể bán thì bán, không thể bán thì tặng người, vừa nghĩ tới cảnh hai người bọn họ ở trong biệt thự ân ân ái ái, tôi liền cảm thấy ghê tởm.
Khi nhân viên bảo vệ đi ngang qua, Lâm Vi Vi bám cửa không chịu đi, bố mẹ Lâm cũng ở cửa khóc lóc om sòm.
Ông Lâm vẫn giữ nguyên danh tính của mình và cố gắng chiến đấu.
"Những thứ này đều là con rể tôi để lại cho con gái tôi, mấy người dựa vào cái gì mà đuổi chúng tôi đi, chúng nó đã đính hôn rồi, chỉ là chưa có lĩnh chứng mà thôi!"
Bảo vệ căn bản không thèm để ý tới ông ta, liếc mắt một cái.
Bà Lâm thấy thế trực tiếp nằm dưới chân bảo vệ khóc lóc om sòm.
"Giết người rồi! Có người mưu tài hại mệnh, đột nhập cướp bóc!"
Mấy nữ bảo vệ trực tiếp khiêng đám người bọn họ ra cổng, hàng xóm nghe tiếng động liền chạy ra xem náo nhiệt.
Có người còn cầm điện thoại di động lên quay video ngắn.
"Mấy người xem náo nhiệt cái gì thế! Oa, chính thất đánh tiểu tam rồi!"
Bà Lâm lập tức lớn tiếng lên án.
"Những người này vào nhà cướp bóc, chúng tôi căn bản không biết bọn họ, bọn họ chuyển đồ đạc của chúng tôi đi, những thứ này đều là sính lễ con rể tôi cho con gái tôi, làm bậy mà!"
Bảo vệ lấy ra một cái loa lớn phát đi phát lại.
"Mọi người chú ý... Người nhà này đều không phải người tốt, ông già là giáo sư giả, con gái là tiểu tam, bà già là người chanh chua. Bọn họ còn rất tự hào, cả nhà chạy đến trước mặt chính thất diễu võ dương oai. Ngôi nhà này là tài sản của vợ hợp phát, chúng tôi nhận ủy thác của người vợ hợp pháp tới đây dọn dẹp rác rưởi."
"Mọi người chú ý... gia đình này............... dọn dẹp rác rưởi."
Ông Lâm giả bộ hơn nửa đời người, không chịu nổi loại mất mặt này, chỉ có thể che mặt, xám xịt lôi kéo vợ con thoát khỏi nơi này.
Sau khi bán biệt thự lấy tiền mặt, tôi quyên góp toàn bộ tiền, coi như tích đức làm việc thiện.
Tra nam dùng chính trải nghiệm tự mình nói cho tôi biết, thế giới này có thể thật sự có báo ứng.
Tôi trình thư luật sư lên tòa án, yêu cầu Lâm Vi Vi trả lại tất cả tài sản và chi phí mà Thẩm Vân Đình đã tặng cho cô ta trong thời gian ngoại tình.
Đó là tài sản chung của vợ chồng chúng tôi, Lâm Vi Vi không hề có khả năng thắng kiện.
Thẩm Vân Đình đã từng chuẩn bị cho cô ta bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, châu báu trang sức đắt tiền, còn có biệt thự hiện tại cô ta ở, tất cả toàn bộ đều phải nhổ ra.
Có những thứ bọn họ đã tiêu phí hết, căn bản không trả nổi tiền.
Thứ đáng giá duy nhất trong Lâm gia hiện tại chỉ có căn nhà cũ được đăng ký dưới tên Vi Vi.
Lâm Vi Vi vốn muốn sang tên nhà cho bố mẹ, như vậy tòa án cho dù khởi tố cũng không có cách nào đóng băng.
Nhưng không ngờ, cô ta đã chậm một bước, khi cô ta muốn sang tên mới phát hiện tòa án đã đóng băng tất cả tài sản của cô ta, kế hoạch chuyển nhượng tài sản tự nhiên thất bại.
Cuối cùng Lâm Vi Vi người tài không còn, còn lưng đeo một thân nợ nần cùng tiếng xấu.
16.
Đoạn video ghi lại cảnh gia đình họ bị đuổi ra khỏi biệt thự ngày hôm đó đã được lan truyền rộng rãi, cư dân mạng chẳng những bới móc thân phận người Lâm gia, mà ngay cả Thẩm Vân Đình cũng bị bới ra.
[Tra nam ngoại tình bị trời phạt, tai nạn xe cộ liệt toàn thân thật đáng đời!]
[Gái điếm với Cẩu (Ông Trời mở mắt)]
Ông bà Lâm không có cách nào chỉ có thể từ chức, mang theo con gái về quê sinh hoạt.
Lâm Vi Vi nhìn thành phố Bắc Kinh cách cô càng ngày càng xa, những ngày được Thẩm Vân Đình nâng niu trong lòng bàn tay tựa như nằm mơ, vừa chạm vào liền vỡ nát.
Cô ta tốt nghiệp đại học danh tiếng, bố mẹ đều là hai công nhân viên chức, trong nhà có nhà, vốn có tiền đồ tốt, hiện tại tất cả đều bị hủy.
Lâm Vi Vi đang hối hận, nhưng cô ta không phải đang hối hận khi làm tiểu tam.
Cô ta hối hận vì sao ngày đó lại buộc Thẩm Vân Đình tự mình đi mua bánh bao cho mình, dẫn đến Thẩm Vân Đình xảy ra tai nạn xe cộ.
Nếu như không có tai nạn xe cộ này, cô ta mới là người thắng cuộc đời, phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị. Hiện tại bọn họ chỉ có thể đổi tên đổi họ, xám xịt trở lại trong trấn nhỏ sinh hoạt.
Thẩm Vân Đình lo lắng cho cô ta, rõ ràng là có suy nghĩ, nhưng lại không thể cử động hay nói chuyện, cũng không thể bảo vệ được người phụ nữ và đứa trẻ mà mình yêu thương.
Còn bị một mụ phù thủy già hạ thủ, hắn chính là Thẩm tổng của tập đoàn Thẩm thị!
Mụ phù thủy trong miệng Thẩm Vân Đình là hộ lý tôi đặc biệt mời tới chăm sóc hắn, tôi tìm trên mạng rất lâu mới tìm được một người kém cỏi như vậy.
Nó đã lấy đi rất nhiều năng lượng của tôi!
Thẩm Vân Đình tuy rằng bị liệt, không thể cử động, nhưng mặt rất đẹp!
Một bà lão tịch mịch đối với khuôn mặt này của hắn rất khó không có ý nghĩ kỳ quái, lúc đầu bởi vì khuôn mặt này mà hộ lý đối với hắn cũng không tệ lắm.
Đợi qua vài năm, hắn xụi lơ, cơ bắp đều héo rút, nhìn liền tẻ nhạt vô vị.
Vì thế hộ lý đối với hắn cũng không có hứng thú, ba ngày hai bữa mới cho hắn xử lý một lần, cả phòng mùi hôi ngút trời.
Thẩm Vân Đình tuổi già sắc suy bắt đầu hối hận, chẳng lẽ thật sự là báo ứng sao?
Nếu như năm đó hắn không ngoại tình, hết thảy có phải hay không liền không giống nhau!
Đáng tiếc nhân sinh không có làm lại.
17.
Nằm trên bãi biển Hawaii hưởng thụ ánh mặt trời, cát, trai đẹp.
Bây giờ tôi chỉ là một người phụ nữ giàu có nhỏ bé cô đơn bình thường! Tuổi tác tốt nhất, trạng thái tốt nhất!
"Chị, tối nay đến phòng em trao đổi một chút đi!"
Một người đàn ông đẹp trai và có phần hoang dã nằm trước ghế dài của tôi và nháy mắt với tôi.
Tôi thở dài.
Lần sau ra ngoài chơi vẫn là tìm một con ch.ó sữa nhỏ đi!
Sói nhỏ không phải không tốt, chỉ là quá năng động, từng ngày từng ngày như vậy, ai chịu được chứ!
Mặt trời chiều ngã về tây, ánh mặt trời chiếu xuống bãi cát màu vàng, nhìn chàng trai đẹp trai với nụ cười rạng rỡ cách đó không xa.
Hỏng bét...... Là cảm giác động tâm.
Tôi cười quyến rũ với sói nhỏ trước mặt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, dùng ngón tay nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
"Chị không rảnh."
Chị ấy à! Hôm nay muốn ăn "chay".
Biển ơi, ta đến đây!
- Hết-