Menu
Chương trước Mục lục

Hạnh Phúc Cuối Cùng

Ta không những nhớ lại quá khứ, mà còn nhìn thấy Tạ Hành Tuân.


Hóa ra ta gặp hắn trong thời gian dưỡng bệnh ở ngoại ô.


Ta lên núi lễ Phật, kết quả Tạ Hành Tuân trốn dưới gầm bàn thờ.


Ta dập đầu một cái, đồ cúng trên bàn liền mất một món.


Thế là ta đếch thèm dập đầu nữa!


Rình rập hồi lâu, cuối cùng cũng tóm được tên trộm vặt Tạ Hành Tuân này.


Tạ Hành Tuân lúc đó chưa âm u như bây giờ, đôi mắt hoa đào xinh đẹp không chớp mắt nhìn chằm chằm ta.


Ta nuốt nước miếng, mắng hắn:


"Cái tên tiểu tặc nhà ngươi sao dám trộm đồ cúng của thần linh hả!"


Ta thấy hắn sờ soạng vỏ đao bên hông mấy cái.


Ta bèn chọn miếng bánh ngon nhất trên bàn thờ đưa cho hắn:


"Cái này ngon nhất nè, đã trộm thì phải trộm cái ngon nhất chứ."


Hắn nhìn chằm chằm ta nhưng không nhận lấy miếng bánh.


Cuộc đối đầu kết thúc bằng việc Tạ Hành Tuân kiệt sức ngã lăn ra đất.


Suýt chút nữa thì dọa c.h.ế.t ta.


Ta tốn bao nhiêu sức lực mới lôi được hắn ra ngoài.


Lúc này mới phát hiện, lưng áo hắn đã ướt đẫm m.á.u tươi.


Ta liếc nhìn tượng Phật, lẩm bẩm A Di Đà Phật:


"Phật tổ chứng giám, tiểu nữ tuyệt đối không phải kẻ thấy sắc nảy lòng tà."


Loáng cái ta đã lột sạch áo trên người hắn.


May mà ta bình thường ốm yếu bệnh tật nên bên người lúc nào cũng mang theo t.h.u.ố.c thang.


Đợi đến khi mặt trời lặn, Tạ Hành Tuân mới từ từ mở mắt.


Hắn đỏ mặt che chặt ngực, lắp bắp mắng ta:


"Ngươi… ngươi phóng túng!"


Hắn vừa dứt lời, Tống Trúc Quân từ ngoài điện chạy vào.


Có chút xấu hổ.


Tống Trúc Quân thay mặt Tạ Hành Tuân cảm tạ ta, rồi tiễn ta ra cửa.


Hắn ngấm ngầm uy hiếp:


"Cô nương, nói lung tung là sẽ c.h.ế.t người đấy."


Xì, nếu không phải ở chốn ngoại ô khỉ ho cò gáy này không có bạn đồng trang lứa chơi cùng, ta thèm vào mà để ý đến bọn họ.


Qua lại hơn nửa tháng, ta và bọn họ cũng dần thân thiết.


Tuy Tạ Hành Tuân ít nói, lại còn hay đỏ mặt.


Lại còn kén ăn nữa chứ!


Nhưng ta có chút thích hắn, nhất định là do bị nam sắc mê hoặc rồi!


Tạ Hành Tuân tặng miếng ngọc bội của hắn cho ta.


Có chút vui vẻ.


Ta bảo với hắn:


"Ngày mai ta sẽ đáp lễ chàng!"


Mắt hắn sáng lên vài phần, giọng nói khàn khàn đáp một tiếng "Ừ".


Ngày hôm sau ta đến, Tống Trúc Quân mang theo đầy thương tích lảo đảo ngã vào lòng ta.


Hắn gắng gượng chút hơi tàn:


"Cô nương, hôm nay nàng không nên tới đây."


Trên người, trên tay Tống Trúc Quân đâu đâu cũng là vết thương.


Ta luống cuống tay chân giấu hắn vào đống củi, bao nhiêu t.h.u.ố.c bột lộn xộn trên người đều rắc hết lên vết thương của hắn.


Xé vạt áo băng bó cho hắn.


Tống Trúc Quân lại giữ tay ta, nghiêm túc cảnh cáo:


"Mau đi đi, nàng sẽ mất mạng đấy."


Ta khóc đến trào nước mắt, lắc đầu nguầy nguậy:


"Các người là bạn của ta, ta không thể bỏ mặc."


Tống Trúc Quân sững sờ, buông lỏng tay mặc cho ta lo liệu.


Sau khi xác định đã xử lý ổn thỏa, ta hỏi hắn Tạ Hành Tuân đang ở đâu.


Rồi xách váy chạy vào rừng cây sau hậu viện.


Lúc tìm thấy Tạ Hành Tuân, hắn đã bị thương ngã gục trên đất.


Ngay khoảnh khắc ta chạm vào người, hắn bất ngờ khống chế ta, dùng mũi d.a.o kề vào cổ ta.


"Là ta!"


Cánh tay Tạ Hành Tuân mềm nhũn, nửa người buông thõng trên đất:


"Nàng không nên tới đây."


Ta có thể nghe thấy tiếng bước chân sột soạt của người qua lại cách đó không xa.


Ta không nói lời nào, trực tiếp ra tay lột áo bào của Tạ Hành Tuân.


Hắn yếu ớt kinh hô:


"Nàng điên rồi! Tình huống này mà còn muốn ăn đậu hũ của ta!"


Ta mặc kệ, dù sao bây giờ Tạ Hành Tuân cũng chẳng đấu lại ta.


Loáng cái, hắn đã bị ta lột sạch y phục.


Ta nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tạ Hành Tuân, cúi người nhìn chằm chằm hắn:


"Đừng kêu nữa, ta không ăn đậu hũ của chàng đâu, ta đi dụ truy binh giúp chàng.


"Yên tâm, ngọn núi này ta rành rẽ hơn bọn chúng nhiều."


Hắn nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi, nắm chặt lòng bàn tay ta không cho ta đi.


Ta bất đắc dĩ thở dài:


"Thôi được rồi, ăn chút đậu hũ vậy, biết đâu là lần cuối cùng."


Ta nhanh chóng mổ nhẹ lên môi hắn một cái, Tạ Hành Tuân lập tức buông tay.


Ta nhân cơ hội đó chạy vụt đi.


Cái đám thích khách này…


Sao mà chạy khỏe thế không biết!


Ta còn chưa kịp rẽ vào đường nhỏ, bọn chúng đã b.ắ.n một mũi tên từ xa tới.


Lại còn chuẩn xác đến c.h.ế.t người.


Ta lảo đảo rút mũi tên ra, bước hụt một cái, lăn lông lốc xuống sườn núi.


Mẹ kiếp… sao mà xui xẻo thế này!


Chuyện về sau ta không còn biết gì nữa.


Sau đó, ta vẫn luôn dưỡng bệnh ở nhà, mãi đến khi thành thân mới gặp lại Tống Trúc Quân.


Sao tự nhiên thấy buồn nôn thế nhỉ.


Máu bầm trong lồng n.g.ự.c khiến ta ghê tởm mà nôn thốc nôn tháo ra ngoài.


Người bên cạnh vươn tay dùng ngón cái lau khóe miệng cho ta, ta vô thức mắng một câu:


"Lần sau không bao giờ đi dụ thích khách nữa, đau c.h.ế.t ta rồi."


Động tác của người bên cạnh khựng lại, rồi kích động gào to gọi ngự y.


Ta giơ tay bịt miệng hắn, nhíu mày:


"Ồn ào quá… sắp c.h.ế.t cũng không cho người ta được yên tĩnh."


Người bên cạnh đi đi lại lại, hết rót t.h.u.ố.c lại châm cứu.


Vừa ồn vừa đau, ta chỉ có thể nhắm mắt rên hừ hừ vài tiếng.


Nửa đêm, người nọ ôm lấy thân thể ta, lải nhải bên tai:


"Tuệ Tuệ, sao nàng còn chưa tỉnh? Nàng mà không tỉnh là Cô hôn nàng đấy.


"Nàng mau dậy tát Cô đi chứ."


Vài giọt nước ấm nóng rơi xuống mí mắt ta, ngứa ngáy.


Ta khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy bộ dạng tủi thân của Tạ Hành Tuân, vô lực thều thào:


"Điện hạ, ngài ồn quá, ta không thèm thích ngài nữa đâu."


Trong mắt hắn như có ngọn lửa bùng lên, hắn nhảy xuống giường, tay chân múa may gọi ngự y.


Ta cảm thấy lát nữa ngự y nên khám não cho Tạ Hành Tuân trước đã.


Trữ quân một nước mà ngốc nghếch thì không ổn chút nào.


Lại là một trận gà bay ch.ó sủa.


Lão ngự y châm hết kim này đến kim khác lên đầu lên tay ta, lại kê thêm bao nhiêu là t.h.u.ố.c đắng ngắt.


Lần nào Điện hạ cũng phải dỗ dành ta hồi lâu ta mới chịu uống.


Đêm bệnh tình khỏi hẳn, ta uống cạn bát t.h.u.ố.c cuối cùng, yếu ớt hỏi hắn một câu:


"Điện hạ, Tống Trúc Quân… hắn thế nào rồi?"


Hắn u ám nhìn ta, bế thốc ta đặt lên đùi hắn, nghiến răng không vui hỏi lại:


"Sao, nàng nhớ hắn rồi à?"


Ta gật đầu, vòng tay Tạ Hành Tuân siết chặt thêm vài phần.


Ta lập tức lắc đầu, giải thích:


"Cũng không hẳn… chỉ là dù sao hắn cũng từng là phu quân của ta, ta cũng nên quan tâm chút chứ."


Tạ Hành Tuân rất không vui, bàn tay to lớn sờ loạn, ôm ta chặt cứng, giọng đầy mùi giấm chua:


"Hừ, hắn là phu quân, còn Cô lại thành gian phu rồi."


Ta không phản bác, vì hắn nói cũng có lý phết.


Hắn bị sự im lặng của ta chọc cho tức cười, ấn gáy ta định hôn xuống.


Ta quay đầu né tránh, rụt rè nói:


"Không… không được, có người đang nhìn chúng ta kìa.


"Đừng để người ta nhìn thấy hôn…"


Tạ Hành Tuân cười cười, tháo dải áo của ta, mang theo chút ý xấu:


"Sau này đám người trên bình luận không nhìn thấy đâu."


Ta trố mắt ngạc nhiên. Tức tối đ.ấ.m hắn mấy cái:


"Hóa ra Điện hạ cũng nhìn thấy.


"Có phải chuyện ở ngôi chùa ngài cũng cố ý không?"


Hắn ôm eo ta, tìm môi ta mà day dứt:


"Vốn dĩ ta muốn thay đổi cốt truyện, ai ngờ nàng ngốc nghếch lại lao ra chứ."


Ta tức giận tránh né, bức cung xem rốt cuộc hắn biết được bao nhiêu.


Tạ Hành Tuân nghiêng đầu nhìn ta với vẻ lẳng lơ:


"Nếu không phải nhờ bình luận biết vũ nữ là nàng, ta đời nào chịu gặp đám người đó.


"Tuệ Tuệ, điệu múa Hồ cơ đó, nàng nhảy lệch nhịp hết cả rồi."


Ta tức tối lườm hắn mấy cái, bịt miệng không cho hắn hôn:


"Vậy ngài thích điệu múa đúng nhịp thì đi mà xem bọn họ nhảy.


"Dù sao ta nhảy cũng chẳng bằng người ta."


Nói rồi ta xoay người định bỏ đi, lại bị Tạ Hành Tuân giữ chặt lại.


Tạ Hành Tuân cố ý phả hơi thở vào cổ ta, mổ nhẹ một cái.


Ta tức không chịu được c.ắ.n hắn một miếng, Tạ Hành Tuân cười thầm:


"Chỉ ngắm Tuệ Tuệ thôi, Tuệ Tuệ chỗ nào cũng đáng ngắm cả."


Hắn đặt ta lên bàn sách, xoa nắn chỗ thịt mềm trên người ta, đòi hỏi…


Hôn đến mức ta đầu váng mắt hoa, cuối cùng vẫn không quên sơ tâm:


"Điện hạ, ngài có thể xử nhẹ cho Tống Trúc Quân được không…"


Hắn tức giận véo eo ta, giọng khàn đặc:


"Vậy thì nàng phải hầu hạ cầu xin Cô cho tốt vào."



Thế này chắc cũng coi là cầu xin t.ử tế rồi nhỉ.


Xuân phân năm sau, vụ án hành thích của Tống Trúc Quân có kết quả, hắn bị đày ra biên cương.


Hắn viết hưu thư cho ta trong ngục.


Ngày hắn đi, ta đến tiễn hắn.


Đường đến biên cương sương giá lạnh lẽo, ta tặng hắn một chiếc áo bào dày.


"Nàng giờ nhớ lại cả rồi chứ, quả nhiên nàng vẫn chọn hắn."


Ta khoác áo cho Tống Trúc Quân:


"A Quân, đối với ta mà nói, chàng là người bạn rất quan trọng.


"Năm đó, ta chưa từng bỏ rơi chàng, hà tất phải câu nệ vào nam nữ tư tình.


"Chúng ta vốn dĩ có thể mãi mãi làm hảo hữu mà."


Hắn chắp tay vái ta, giọng nói thanh lãnh:


"Thần tạ ơn Thái t.ử phi ban thưởng."


Thái t.ử phi, là lời chúc phúc cuối cùng của hắn dành cho ta.


Ta quay đầu nhìn Tạ Hành Tuân đang đứng trong bóng tối trên cổng thành.


Đích thân đến tiễn thư đồng cùng mình lớn lên từ nhỏ, tâm trạng Tạ Hành Tuân chắc chắn chẳng vui vẻ gì.


Ta nhìn lại khuôn mặt gầy gò của Tống Trúc Quân:


"Điện hạ cũng đến tiễn chàng."


Tống Trúc Quân muốn ngẩng đầu, nhưng cuối cùng lại chùn bước.


Sự thật cũng đúng như ý nguyện của hắn, Tạ Hành Tuân gạt bỏ mọi lời bàn tán lập ta làm Thái t.ử phi.


Triều thần đều nói ta là thê t.ử trước của tội thần, không xứng với ngôi vị cao quý.


Tạ Hành Tuân cầm đao đối chất với bọn họ ngay trên triều đường:


"Đời này nếu Cô không cưới được Tuệ Tuệ, thà tự thiến mình làm thái giám, sống cô độc cả đời còn hơn."


Dọa cho Hoàng hậu nương nương sợ mất mật, vội vàng mang mấy xe lễ vật hậu hĩnh đến tặng ta, chỉ sợ ta không chịu gả cho nhi t.ử bà.


Sợ nhi t.ử bà nản lòng thoái chí biến thành thái giám thật.


Đêm tân hôn, ta cố ý trêu chọc Tạ Hành Tuân, mặt dày hỏi hắn:


"Điện hạ, nếu ngài thành thái giám rồi, liệu còn 'làm ăn' gì được không?"


Tạ Hành Tuân mân mê hỉ phục của ta, khiêu khích:


"Được hay không, Cô chứng minh cho nàng xem nhé?"


(Hết)

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận