2.
Sau đêm đó, tôi trở lại cuộc sống thường nhật của một sinh viên, nhưng nỗi ám ảnh về "anh cảnh sát sủi cảo" vẫn không nguôi. Mọi chuyện bắt đầu khi tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
"Cô Linh Chi phải không? Tôi là Trần Thanh Phong."
Tim tôi đập mạnh. "Anh… anh gọi tôi làm gì?"
"Tôi cần sự giúp đỡ của cô," giọng anh ta nghiêm túc đến lạ.
Tôi sững sờ. Một cảnh sát cần sự giúp đỡ của một cô sinh viên?
Hóa ra, đêm đó, anh ta đang truy lùng một tên tội phạm nguy hiểm chuyên buôn lậu cổ vật.
Hắn có biệt danh là "Tắc Kè Hoa" vì khả năng ngụy trang tài tình. Nơi chúng tôi gặp nhau chính là địa điểm mà bọn buôn lậu thường giao dịch.
Thanh Phong đã nhìn thấy tôi – một cô gái với bát sủi cảo đầy sốt cà chua kỳ lạ – và lầm tưởng tôi là mật vụ giả dạng để theo dõi hắn.
Hành động "nghiêm trọng" nhất của tôi – ăn sủi cảo mà không chấm giấm – lại trùng hợp với tín hiệu bí mật mà anh ta được biết.
"Anh… anh đùa à?" tôi ngỡ ngàng.
"Không đùa. Nguồn tin của tôi rất đáng tin cậy. Họ nói mật vụ sẽ cầm một bát sủi cảo không chấm giấm, nhưng tôi đã nhầm tín hiệu." Thanh Phong thở dài, "và tôi đã chặn nhầm cô, khiến Tắc Kè Hoa có cơ hội trốn thoát."
"Vậy… liên quan gì đến tôi?"
"Tắc Kè Hoa có một đặc điểm nhận dạng. Hắn có một vết sẹo nhỏ trên tay, hình một con cá chép. Cô đã tiếp xúc với tôi, và tôi nghĩ có lẽ cô đã tiếp xúc với ai đó trong vòng vây của hắn."
"Anh… anh muốn tôi làm gì?"
"Tôi cần cô nhớ lại tất cả những người đã đi qua cô trong khoảng thời gian chúng ta gặp nhau. Bất kỳ ai, bất kỳ chi tiết nhỏ nào."
Và thế là, một cô sinh viên thi trượt bị kéo vào một cuộc điều tra tội phạm. Cuộc sống của tôi từ đó trở thành một chuỗi những buổi gặp gỡ kỳ lạ với anh cảnh sát "sủi cảo".
Tôi phải miêu tả lại tất cả những người tôi thấy đêm đó: từ ông cụ bán quẩy, cô gái tóc vàng mặc áo len màu hồng, đến người đàn ông đeo kính râm giữa đêm.
Mỗi khi tôi kể, Thanh Phong đều ghi chép cẩn thận. Anh ta hỏi tôi về những chi tiết nhỏ nhất, như ánh mắt của họ, cách họ cầm đũa, hay