Vì chẳng rõ Chu Ôn Yến thích gì, tôi bèn cẩn thận hỏi ý kiến anh mỗi khi chọn được một món quà ưng mắt.
Đã dạo qua bảy tám cửa hàng, vậy mà Chu Ôn Yến vẫn có vẻ không mấy hào hứng.
Hỏi cái gì cũng "được", cái gì cũng "thích".
Tôi tức giận lườm anh:
"Không phải anh nói, có gì là sẽ nói thẳng ra sao?"
Chu Ôn Yến xắn tay áo lên, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn:
"Quà em tặng, cái gì anh cũng thích. Nhưng nếu phải chọn—"
Anh giơ điện thoại ra, trên màn hình là ảnh một cặp áo sơ mi đôi:
"Anh muốn cái này."
Bảo sao anh cứ dẫn tôi đi vòng vòng khu đồ đôi.
Thấy tôi vẫn chưa đồng ý, Chu Ôn Yến có chút sốt ruột, giọng như dỗ dành:
"Anh chỉ muốn cái này thôi! Lúc đi đăng ký kết hôn, hai đứa mình mặc cặp. Có ý nghĩa lắm."
Rồi anh bổ sung thêm một câu với vẻ mặt nghiêm túc đến buồn cười:
"Có người từng nói, đăng ký kết hôn mà mặc áo đôi, sẽ hạnh phúc cả đời."
Tặng quà vốn dĩ là để người ta vui.
Tôi cũng không do dự thêm nữa, kéo Chu Ôn Yến đi mua cặp áo sơ mi đôi ấy.
Thử xong, tôi thay lại đồ của mình.
Còn Chu Ôn Yến thì cứ chần chừ không chịu cởi.
Cứ đòi tôi phải chụp ảnh cho anh ấy.
Nhân viên bán hàng gần đó thấy vậy chủ động tiến đến, giúp chúng tôi chụp một bức ảnh đôi.
Ảnh chụp chính diện, ảnh nghiêng, rồi cả ảnh chụp sau lưng.
Sau khi Chu Ôn Yến nhận ảnh xong, ngắm nghía mãi mới chịu đi thay đồ.
Tối hôm đó, khi tôi vừa chuyển ảnh sang điện thoại của mình, màn hình chợt hiện lên tin nhắn đến từ Chu Tuấn:
"Sao em lại ở bên Chu Ôn Yến?
"Không liên lạc được với anh thì quay sang người nhà anh à?"
Tôi trợn mắt, không chút do dự, lập tức chặn luôn anh ta.
Sợ anh ta bị chặn xong sẽ nổi điên, rồi đổi sang app khác.
Tôi bèn học theo chiêu của anh ta, chặn hết tất cả mọi thứ có thể chặn.
Vừa làm xong tất cả, điện thoại của Chu Ôn Yến liền hiện thông báo có tin nhắn mới.
Xem trộm điện thoại người khác thì không hay.
Tôi khóa màn hình lại rồi đặt nó qua một bên.
Chu Ôn Yến mặc áo choàng tắm bước ra, tiện tay cầm điện thoại lên xem.
Tôi liếc nhìn anh, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không.
Anh ấy cũng đang lén nhìn tôi.
Ánh mắt vừa chạm nhau, Chu Ôn Yến lập tức lúng túng.
Ngay cả lúc trả lời tin nhắn, anh ấy cũng cố tình tránh ánh mắt tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn anh, nghiêm túc cất lời:
"Chu Ôn Yến."
Anh giật mình, theo phản xạ mà úp ngược điện thoại lại.
Tim tôi chùng hẳn xuống.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Hay là... chúng ta đừng kết hôn nữa."
Phản ứng của anh ấy lúc nhận tin nhắn chẳng khác nào làm chuyện mờ ám sau lưng tôi, khiến tôi không thể không suy nghĩ.
Thay vì đến lúc đó lại phải trải qua thêm một tháng "thời gian suy nghĩ", chi bằng bây giờ dứt khoát luôn cho xong.
"Sao lại vậy?"
Anh ấy như chợt nghĩ đến điều gì đó:
"Em biết rồi à?"
Biết gì cơ?
Tôi còn chưa kịp hỏi thì Chu Ôn Yến đã vội vàng đưa điện thoại cho tôi:
"Anh sai rồi, sau này sẽ không làm vậy nữa."
Tôi khó hiểu:
"Anh đã làm gì?"
Chu Ôn Yến liếc nhìn màn hình.
Tôi cúi đầu nhìn theo, lập tức hiểu ra lý do khiến Chu Tuấn phát điên.
Chu Ôn Yến đã đăng bức ảnh chụp sau lưng chúng tôi mặc áo đôi lên trang cá nhân, cài đặt quyền xem chỉ một người là Chu Tuấn.