Khi mở máy lên lần nữa thì Chu Tuấn đã bỏ chặn tôi, hơn nữa còn đăng một bài lên mạng xã hội.
Trong ảnh là Chu Tuấn, giữa một nhóm bạn đang cười nói vui vẻ, dưới ánh đèn tiệc tùng rực rỡ, gương mặt anh ta rạng rỡ đến lạ, chẳng hề có chút buồn bã nào.
Tôi lại soạn tin nhắn gửi cho anh.
Nhưng còn chưa kịp viết xong, Chu Tuấn đã chặn tôi.
Như thể anh ta chỉ gỡ chặn tôi trong chốc lát để tôi phải nhìn thấy được tấm ảnh ấy.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nỗi nghẹn nơi lồng ngực nặng dần như một tảng đá chìm sâu đáy nước.
Một lúc sau, tôi hất chăn bật dậy, xuống giường thay đồ.
Trong bức ảnh kia, tôi đã nhìn rất rõ - phông nền đó là ở nhà họ Chu.
Tối nay, tôi nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
Dù là chia tay hay bất kỳ lý do nào khác, tôi cần nghe được một lời rõ ràng từ chính miệng anh ta!
Nhà tôi đến nhà họ Chu cũng không gần.
Mà trời thì bắt đầu đổ mưa - ban đầu chỉ lất phất như đang rơi lệ, sau rồi như trút, cuồn cuộn xối xả chẳng chút nương tình.
Tài xế đưa tôi đến nơi, còn tốt bụng đưa cho tôi một chiếc ô.
Tôi gật đầu cảm ơn, gửi thêm chút tiền coi như lời cảm tạ.
Tôi bung ô, ngẩng đầu nhìn ánh đèn sáng rực trong biệt thự nhà họ Chu, rồi nhấn chuông.
Người giúp việc ra mở cửa.
Thấy tôi, cô ấy sững người thấy rõ:
"Cô Chúc…"
Tôi siết chặt cán ô: "Chu Tuấn có ở nhà không? Tôi muốn gặp anh ấy."
Người giúp việc lưỡng lự, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Ánh mắt tôi lướt qua cô ấy, nhìn thẳng vào trong căn nhà… Không gian im lặng đến lạ thường, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh náo nhiệt trong bài đăng của Chu Tuấn.
Tôi đã hiểu: "Anh ấy không có ở đây sao?"
Người giúp việc trông rất khó xử:
"Cô đừng hỏi nữa. Cậu hai đã dặn không được tiết lộ tung tích của cậu ấy, cũng…"
"Cũng không được để cô bước chân vào nhà họ Chu nữa."
Tay tôi khẽ run, chiếc ô bị gió giật, cuốn phăng lên bầu trời đêm mịt mù.
Người giúp việc vội vã chạy vào nhà, lấy ra một chiếc ô khác đưa cho tôi:
"Cô Chúc, cô quay về đi. Cô biết tính tình của cậu hai mà, bọn tôi cũng không dám trái lệnh."
Tôi nhận lấy ô, khẽ cười với cô ấy: "Cảm ơn."
Người giúp việc thở dài, rồi khép cửa lại.
Trong đêm mưa gió như trút nước, gió quất vào mặt lạnh buốt như thế này, che ô cũng chẳng ích gì.
Vừa bước ra khỏi mái hiên, chiếc ô đã bị gió quật cong.
Còn chưa ra khỏi sân nhà họ Chu, ô đã hỏng hoàn toàn.
Tôi lấy điện thoại ra gọi xe suốt một lúc lâu, dù đã tăng giá gấp đôi cũng không ai chịu nhận chuyến.
Toàn thân tôi ướt sũng, hết cách nên tôi đành quay lại, gõ cửa nhà họ Chu thêm lần nữa.
Lần này là một người giúp việc khác ra mở cửa.
Thấy tôi ướt như chuột lội, ánh mắt cô ấy hiện lên một tia ái ngại:
"Cô Chúc, cậu hai đã nói rồi, ai dám để cô vào nhà thì sẽ bị đuổi việc.
Tôi còn có con nhỏ phải nuôi, thật sự không thể mạo hiểm đâu…"
Chưa đợi cô ấy nói hết câu, người tôi đã run lên vì lạnh, chẳng thốt nổi một lời trọn vẹn.
Người giúp việc lúc trước mở cửa cho tôi, giờ cầm ra một chiếc áo khoác dày:
"Cô Chúc, đây là áo của tôi. Nếu cô không chê, thì cứ mặc tạm cho đỡ lạnh đã nhé."
Không ai dám chống lại mệnh lệnh của cậu hai.
Người giúp việc chỉ về phía bên hông nhà:
"Góc đó camera không quay được, cô Chúc, cô cứ sang đó trú tạm đã."
Tôi khẽ cảm ơn, ngồi nép dưới hiên, rút điện thoại ra tiếp tục tăng giá gọi xe.
Lúc này, một chiếc xe từ từ tiến vào sân nhà họ Chu, người giúp việc vội vã che ô ra đón.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang.
Là xe của Chu Ôn Yến.
Chu Ôn Yến cúi đầu, bước nhanh vào nhà.
Nhưng vừa đi ngang qua tôi, bước chân anh đột ngột khựng lại.
Người giúp việc theo sau anh đang cầm ô che cũng khựng lại, suýt chút nữa đâm vào lưng anh.
Chu Ôn Yến hơi cau mày: "Sao lại ngồi xổm ở đây?"
Tôi đứng dậy, tứ chi tê buốt vì lạnh: "Mưa lớn quá, em không về được…"
Chu Ôn Yến liếc nhìn người giúp việc.
Người giúp việc lập tức giải thích:
"Chúng tôi đã đưa áo cho cô Chúc rồi. Nhưng trước khi đi, cậu hai có dặn là từ nay không được cho cô ấy vào nhà. Nếu không thì tất cả chúng tôi sẽ gặp rắc rối. Cậu cũng biết tính khí của cậu hai mà, chúng tôi…"
"Chúng tôi cũng không dám tự ý quyết định."
Chu Ôn Yến khẽ chửi một tiếng, giọng đầy khinh miệt: "Cái thằng sống lỗi đó."
Anh bước tới, định đưa tôi vào nhà: "Em vào nhà đi."
Tôi vẫn đứng yên, không nhúc nhích.
Chu Ôn Yến tưởng tôi còn do dự vì lời của Chu Tuấn.
Anh lạnh nhạt nói: "Nhà họ Chu này không đến lượt cậu ta lên tiếng."
Tôi lắc đầu: "Giờ mưa đã nhỏ hơn rồi, anh… Anh Chu, anh có thể phiền tài xế đưa em về không?"
Chu Tuấn, có lẽ lần này anh ta đúng một điều.
Nếu anh đã tuyệt tình đến mức này, thì tôi cũng nên học cách tự biết điểm dừng. Không bao giờ bước chân vào nhà họ Chu nữa.