Menu
Mục lục

Đêm Lãnh Cung

Trong một góc lạnh lẽo nơi lãnh cung, Tần Giai Nghi yên tĩnh ngồi trên chiếc ghế đã cũ. Đêm tối bao trùm, căn phòng nhỏ bé, tồi tàn chỉ được thắp một ngọn đèn leo lắt.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn chiếu lên thân ảnh mỹ nhân, hắt bóng dáng cô đơn của nàng lên bức tường sờn ố. Trên chiếc bàn gỗ bên cạnh đặt một cái khay nhỏ, bên trong đựng một chén rượu và một thước lụa trắng.

Bên dưới chân nàng, cung nữ Thụy Châu đang quỳ sụp xuống. Trong đêm tối vắng vẻ, chỉ nghe được tiếng nức nở kìm nén của nàng ta. Tần Giai Nghi liếc đôi mắt vô hồn nhìn xuống, đôi môi khô khốc nặng nề mở miệng:

"Cuộc đời ta vẫn luôn dùng dáng vẻ kiêu ngạo mà sống, cho tới lúc c.h.ế.t ta cũng không muốn mang một chút tỳ vết. Ta muốn tự mình giải quyết, ngươi ra ngoài đi."

Thụy Châu đang quỳ, đôi vai gầy gò run rẩy mãnh liệt. Nàng ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn dung nhan tuyệt mỹ trước mặt. Trong mắt nàng ta ánh lên tia giằng xé và không nỡ.

Đôi môi run run định nói gì đó, nhưng sau cùng vẫn cúi xuống, quỳ một cái thật sâu, rồi đứng dậy lặng lẽ lui ra ngoài.

Tần Giai Nghi ngồi lại, ánh mắt hướng về phía ngọn đèn, thứ duy nhất tỏa ra hơi ấm trong căn phòng lạnh giá. Nàng nhớ lại cuộc đời mình đã trải qua suốt hai mươi tám năm.

Ngày bé có cha mẹ yêu thương, vô cùng đắc ý. Cho đến khi mẹ nàng mất, kế mẫu vào cửa, cha nàng bắt đầu thay đổi. Cuộc đời nàng cũng bắt đầu rẽ hướng.

Năm ấy, Tần thừa tướng có được một nữ nhi tuyệt sắc, khiến bao nhiêu thiếu niên tài tuấn ngưỡng mộ.

Từ lúc nàng vừa cập kê, bà mối nối nhau đạp cửa đến cầu thân, nhiều không đếm xuể.

Nhưng Tần thừa tướng có lòng riêng, muốn nữ nhi như hoa như ngọc mà lão cất công bồi dưỡng phải được gả vào cung. Lão thay nàng từ chối tất cả hôn sự, mặc kệ việc đó có thể lỡ dở cả đời nàng.

Cho dù nàng và Doãn vương tâm đầu ý hợp, lão cũng không cam lòng để nàng gả.

Cho đến khi Tần Giai Nghi tròn mười sáu, lão rốt cuộc cũng đợi được cơ hội.

Ninh San San vốn là nữ tử được định thân cùng ấu đế Sở Vũ. Vốn đang yên lành chờ ngày đại hôn, Ninh gia lại phạm phải sai lầm lớn khiến hoàng gia ghét bỏ. Hôn ước giữa nàng ta và Sở Vũ cũng vì thế mà bị hủy.

Tần Giai Nghi thuận thế thay thế Ninh San San vào cung, trở thành nữ nhân tôn quý nhất Vũ quốc.

Nàng và Sở Vũ, hai người cứ thế ở bên nhau, tạo thành một đôi đế hậu ân ái.

Hoàng đế sủng ái hoàng hậu, sủng ái hơn mười năm.

Nhẫn nhịn bao năm, vị hoàng đế trẻ tuổi đã không còn yếu đuối, mặc người xoa nắn trong lòng bàn tay nữa.

Sau một cuộc phong tinh huyết vũ, hắn giành lại được quyền lực, việc đầu tiên hắn làm là huyết trừng Tần gia, nàng xuất thân từ Tần gia cũng theo đó mà rớt đài.

Sủng ái suốt mười năm, đến cuối cùng vẫn là một mảnh lạnh lẽo.

Nàng cười bình thản, giống như đã biết trước tất cả điều này sẽ đến.

Chỉ không ngờ một điều, hắn lại có thể cùng nàng diễn màn kịch ân ái này lâu đến vậy. Khiến nàng đã có lúc tưởng như đó là vĩnh cửu.

Nàng biết hắn không yêu nàng, vậy nên suốt mười năm sớm tối bên nhau, hắn cũng không cho nàng được có một đứa con.

Trước mắt luôn là an ủi và quan tâm, hỏi han ân cần, nhưng sau lưng liền lén bỏ thuốc.

Nàng biết tất cả, nhưng lại vờ như không biết gì cả.

Cuộc đời Tần Giai Nghi từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã là một màn kịch lớn.

Diễn cảnh mẫu tử thắm thiết cùng kế mẫu, diễn cảnh tỷ muội tình thâm cùng các kế muội, diễn cảnh bao dung hiền lương cùng các di nương trong tướng phủ.

Đến cả nàng và lão thừa tướng gặp nhau cũng đều là diễn cảnh cha con thân tình.

Đến khi vào cung thì lại càng phải diễn.

Vậy nên, nàng để tâm thêm một chút diễn vai phu thê mặn nồng cùng hoàng đế, sao chẳng tròn vai.

Bề ngoài nàng là nữ nhân tôn quý nhất, trước có trượng phu yêu thương, sau có hậu thuẫn vững chắc.

Chỉ có nàng biết, thừa tướng không phải cha đẻ của nàng.

Ngày nàng thay thế Ninh San San vào cung, cũng là ngày nàng phát hiện ra bản thân chỉ là một quân cờ được tỉ mỉ bồi dưỡng.

Một kẻ quá nhiều tham vọng như thừa tướng sẽ không dư thừa tình thương cho một người không phải m.á.u mủ của mình.

Đã có lúc, nàng ngồi nơi góc phòng tối tăm, lén oán thầm cuộc đời nàng tại sao lại đến bước đường này.

Vì ơn cứu mạng của thừa tướng, hay vì nàng tham sống sợ chết?

Nàng không có con cái, không có người thân, thậm chí nàng chẳng biết đến cha mẹ của nàng là ai.

Đến tình yêu của trượng phu cũng giống như sự trừng phạt, giày vò nàng luôn sống trong dằn vặt và khổ sở. Nàng cô độc và sợ hãi, nhưng ngày ngày vẫn phải tỏ ra kiêu căng ngạo mạn, phải tỏ ra giống một kẻ được yêu thương đùm bọc. Điều đó hành hạ nàng giống như uống độc dược, sống không bằng chết.

Cũng có lúc nàng ngồi trước gương lớn, nhìn vào dung nhan tuyệt sắc của nàng, tự hỏi phải chăng tất cả đều từ khuôn mặt này mà ra.

Nếu nàng chỉ là một nữ nhân bình thường, phải chăng có thể sống một cuộc đời bình đạm.

Hay ít ra sẽ không phải sống mệt mỏi như bây giờ, mệt mỏi đến độ nàng đã chẳng còn nhận ra bản thân thật sự trông như thế nào.

Năm ấy, Nguyên Vũ đế kiêng kị thừa tướng, kiêng kị Tần gia, nhưng hắn lại tham luyến thân thể và khuôn mặt tuyệt trần của nàng. Hay đúng hơn, hắn coi nàng là một quân cờ giằng co giữa hắn và thừa tướng.

Nàng cũng chẳng trách, bởi lẽ nàng cũng không hề yêu hắn. Trái tim Tần Giai Nghi đã dành cho Doãn vương.

Năm ấy dưới hội hoa đăng rực rỡ, Doãn vương cứu nàng thoát khỏi biển lửa hung tàn.

Thiếu nữ đang độ xuân thì, gặp được thiếu niên anh hùng, sao chẳng động tâm?

Nàng vì người đã cứu mình mà ngày đêm tương tư, nhưng hắn lại vì nàng mà bỏ cả sinh mạng.

Tín ngưỡng mà thừa tướng nhồi nhét vào đầu nàng khiến nàng phải trung thành với vinh quang gia tộc, không cho phép nàng được có tình yêu.

Nghĩ đến Sở Doãn, nơi khóe mắt tưởng như đã cạn nước chợt lăn xuống một giọt nóng hổi.

Ngẫm lại thì, với bản thân nàng đã sống đủ kiêu ngạo, với Tần gia nàng đã dốc cạn tâm tư.

Duy chỉ có lỗi với Doãn vương, chỉ mong nếu có kiếp sau nàng không vướng bận gia tộc, chàng không để lòng mang thù hận, nàng có thể bù đắp được phần nào cho hắn.

Hôm nay, hoàng đế ban cho nàng một cái c.h.ế.t, nàng lại thật tâm cảm ơn hắn.

Cuối cùng hắn để nàng chết, nhưng cũng không sỉ nhục sự tự tôn cuối cùng của nàng. Hắn vẫn để nàng mang theo kiêu ngạo mà c.h.ế.t đi.

Chỉ duy nhất hắn không chấp nhận thỉnh cầu cuối cùng của nàng.

Tần Giai Nghi lúc sống là hoàng hậu của hắn, đến lúc c.h.ế.t nàng muốn được tự do, muốn dứt khoát chặt hết mọi thứ, nhưng hắn không muốn để nàng được như nguyện.

Khi hắn nghe được nàng nói điều cuối cùng cầu xin hắn, là thu lại danh phận hoàng hậu, đôi mắt vẫn luôn dịu dàng nhìn nàng khi trước lúc này chỉ toàn là lạnh giá.

Tiếng cười hắn vang vọng khắp cung điện, giống như khinh bỉ, lại như vừa nghe được một chuyện nực cười nhất thế gian.

Đã xé bỏ mặt nạ, nên hắn cũng chẳng thèm đóng kịch nữa sao?

Nàng không yêu hắn, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó, trái tim nàng sao mà đau đớn.

Hắn quay lưng lại, cho cung nhân kéo nàng đi.

Lãnh cung như càng thêm lạnh giá, nước mắt nàng vẫn rơi, nhưng trên môi lại nở nụ cười vui vẻ tận đáy lòng.

Dù sao thì, cũng là giải thoát. Nàng cũng chẳng muốn so đo cái danh phận đó nữa.

Chén rượu rơi xuống, góc tối nơi lãnh cung đột nhiên bùng lên ngọn lửa rực rỡ, sáng rõ cả một góc trời, từng đợt khói bay lên mang theo một linh hồn cô độc.

Kết thúc cuộc đời của một giai nhân tuyệt sắc.

Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận