Tạ lão già bệnh nặng, lại vừa đắc tội với Tướng quân phủ, khiến bọn nam nhân Tạ gia mất sạch chỗ dựa trong triều.
Trước kia, có lão nâng đỡ, một đám ôm đùi mà lên.
Nay lão ngã, cả đàn té theo.
Bọn họ chẳng dám hận ta, chỉ biết chửi thầm tổ tông nhà mình vì sao lại đi dây vào ta từ đầu.
Được lợi thì tranh giành sung sướng.
Gặp hoạn nạn thì oán trời trách đất.
Còn ta? Ta phân cho mỗi nữ nhân trong phủ một nha hoàn biết võ.
Từ đây, muốn đánh thê tử trút giận? Quên đi.
Chưa đầy nửa tháng, lũ "quân tử chính khí" bắt đầu đổ dồn về viện của Tạ lão, vừa khóc vừa gào đòi… chia gia sản.
Tối hôm đó, khi Tạ Thanh Việt đang giúp ta lau tóc, hắn khẽ khàng kể:
"Ban ngày phụ thân ta bị đồng liêu lạnh nhạt, tối về còn phải chăm sóc cả viện của tổ phụ."
"Lúc nãy mấy thúc bá xông vào làm loạn, còn nói lời khó nghe khiến tổ phụ tức quá mà ngất xỉu."
"Nhưng phụ thân ta... từ đầu đến cuối cũng không mở miệng cản một câu."
Ta gật đầu, bảo hắn ngồi xuống.
Đổi sang khăn khô, ta nhẹ nhàng giúp hắn lau tóc.
Việc này vốn là do hắn phải làm mỗi tối kể từ lúc tỉnh dậy.
Ban đầu hắn còn định ngẩng đầu lên phản kháng:
"Nam tử Tạ gia là trời. Dù c.h.ế.t cũng không hầu hạ nữ nhân!"
Ta không nói, chỉ giơ tay ra.
Hắn tưởng ta muốn đánh, lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
Ta hừ lạnh, túm cổ áo kéo dậy, dẫn thẳng về phủ nhà mẹ đẻ.
Lúc ấy đã tối muộn.
Ta đẩy cửa viện phụ mẫu, làm họ giật nảy mình.
Phụ thân đang thử nước rửa chân cho mẫu thân, tay run một cái, đổ cả chậu vào váy bà.
Kết quả? Ăn ngay một cước bay khỏi ghế.
May là ta nhanh tay đỡ lại, bằng không người phụ thân chắc cũng thành phế như Tạ lão.
Dỗ yên mẫu thân xong, ta quay sang nhìn vẻ mặt thất thần của Tạ Thanh Việt, từ tốn nói:
"Nam nhân nhà các ngươi tự cho mình là trời, cũng chỉ được đến tam phẩm thôi."
Ta vỗ vai phụ thân, cười nhạt:
"Phụ thân ta, đường đường là Đại Tướng quân. Sáng nay vừa được phong làm Dị Tính Vương."
"Thế mà ngày nào cũng rửa chân, sưởi chăn, gội đầu cho mẫu thân ta."
"Vậy các ngươi họ Tạ, ở đây vênh váo cái chó gì hả?"
Ta tiến tới, dịu dàng thì thầm vào tai Tạ Thanh Việt:
"Nếu chàng còn muốn giữ cái gọi là 'tôn nghiêm nam tử Tạ gia', ta cũng không ngại có một phu quân tàn phế cả hai tay đâu."