Cậu bé đưa tay đẩy cửa nhà ra, thần kinh căng thẳng nhìn ngó xung quanh.
Cậu bước lên đồi, những chú cừu con nhìn cậu bằng đôi mắt ti hí trong veo, kêu be be hai tiếng rồi quay đầu không để ý đến cậu nữa. Cậu bé nhìn phía sau lưng con cừu một chút, lại cúi xuống kiểm tra dưới bụng cừu, nhưng không tìm thấy nữ hài kia đâu cả.
Lúc này, Mai Lộ mới thò đầu ra từ phía sau bụi cây. Cậu bé thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay với nàng một cái, đi về phía nàng.
Cậu ngồi xuống trên bãi cỏ, Mai Lộ cẩn thận tiến lại gần, cách cậu một cánh tay. Hai tay cậu ôm một chiếc giỏ mây lớn che kín cả khuôn mặt. Cậu khoanh chân ngồi xuống, mở tấm vải trắng dính dầu mỡ ra, bên trong là bánh mì tròn nướng giòn rụm, mang theo vết nứt và một bình sữa dê.
Cậu bé cầm mỗi tay một cái bánh mì, cắn một miếng lớn, rồi vươn bàn tay nhỏ bé nhét một cái khác vào tay Mai Lộ. "Bên trong có bơ, còn có sốt thịt nữa, ngon lắm đó."
Mai Lộ liếc nhìn bánh mì rồi lại nhìn cậu bé. Ánh mắt cậu thẳng thắn, không hề trốn tránh ánh mắt của Mai Lộ.
Mai Lộ dứt khoát cắn một miếng, mùi sữa thơm, nước thịt và vị chua của ngũ cốc lan tỏa. Thức ăn trên trời luôn thô kệch và mạnh mẽ, đây là sự kết hợp kỳ diệu mà nàng chưa từng được nếm thử. Nàng mím môi, khoé miệng mang theo dư vị ấm áp.
Hai người im lặng ăn một lúc. Cậu bé đột nhiên hỏi nàng: "Ngươi có tên không?" Nàng ăn hết miếng này đến miếng khác mà không trả lời.
"À, ta là Nhu An." Cậu đỏ mặt nói, nhớ ra phải báo tên mình trước mới lịch sự.
Chú cừu non từ xa đi tới, dùng trán lông xù cọ vào tay Nhu An.
"Còn nó tên là Ô Lợi." Nhu An xoa đầu nó, cho nó ăn một nắm cỏ nhỏ.
"Mai Lộ." Mai Lộ nuốt một miếng bánh mì, khẽ nói. Sau đó nàng lập tức hối hận, nàng không nên trả lời.
"Mai Lộ." Nhu An cười nhắc lại một lần nữa.
Cậu chỉ vào ngôi nhà dưới chân đồi, kể cho nàng nghe những câu chuyện thú vị về cha và đàn cừu, còn kéo nàng chạy theo Ô Lợi khắp nơi.
Cuối cùng, cậu thoải mái nằm xuống bãi cỏ nhắm mắt lại, mí mắt khẽ run rẩy giống như sắp ngủ thiếp đi.
Khi mặt trời sắp lặn, Nhu An nhân lúc ba cậu đang chặt củi bên ngoài, dẫn Mai Lộ lẻn vào nhà.
Trong nhà ấm áp hơn so với tưởng tượng của Mai Lộ. Căn phòng của Nhu An rất khác với phòng của nàng, không có bất cứ thứ gì thừa thãi. Chỉ có một chiếc giường nhỏ và tủ đầu giường ở góc phòng, ngay cả tủ quần áo cũng không có, một chồng quần áo nhỏ xếp chồng lên nhau ở góc phòng.
Nàng nghĩ đến phòng của nàng luôn tràn ngập mùi thuốc bột nồng nặc và mùi nước thuốc ngâm sinh vật. Phòng của Nhu An lại có mùi than củi cháy và cỏ xanh.
Nhu An phải đến phòng bếp giúp đỡ đun nước nấu bữa tối, cậu bảo nếu Mai Lộ mệt thì có thể ngủ trước một lát, sau đó chạy ra ngoài như một cơn gió.
Mai Lộ ngồi trên chiếc giường trải đầy cỏ khô, rơi vào những nghi vấn và hỗn loạn chưa từng có. Nàng liên tục ngồi xuống rồi lại đứng lên trong phòng, rồi bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. Nàng bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc mình đang làm gì ở đây? Tại sao nàng lại cảm thấy sợ hãi đến vậy.
Tại sao, hết lần này đến lần khác lại là người đó?
Mai Lộ nghe thấy tiếng đồ vật va chạm bên ngoài, trong lòng nàng chùng xuống, đứa trẻ loài người đó chắc chắn đã đi báo cho người lớn biết. Sao nàng lại có thể ngu ngốc đến vậy, để mình rơi vào bẫy. Nàng hé một khe cửa nhìn ra ngoài, nhưng không có cảnh tượng con người mang theo vũ khí xông vào như nàng dự đoán.
Mai Lộ nhẹ tay nhẹ chân men theo vách tường đi vào bếp, nàng nấp ở góc tường nhìn thấy Nhu An đang lăng xăng chạy đi chạy lại ở bên trong.
Mùi hương khoai tây hầm rau mùi tây từ trong phòng bếp bay ra tận hành lang. Bên bếp lò, than hồng cháy rực, bắn ra vài tia lửa.
Nhu An bưng bát gỗ, rút chiếc muôi gỗ lớn treo ở bên cạnh ra, múc thứ canh đặc sệt trong nồi vào bát. Cậu múc hai bát đặt lên bàn, còn hai bát đẩy lên bếp lò, dùng một tấm vải che lại.
Cậu ngồi trở lại ghế, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Đồng hồ bằng đồng vàng trên tường điểm sáu giờ tối, vừa dứt tiếng thứ sáu thì cánh cửa bị đẩy mạnh ra.
Một nam nhân tóc thưa đứng ở cửa, mồ hôi thấm đẫm vạt áo trước của hắn. Hắn dẫm dẫm đôi ủng dài, lau bùn đất lên tấm thảm chùi chân trước cửa.
Nhu An nhảy cẫng lên chạy về phía cửa, gọi một tiếng: "Cha!"
Nhu An kéo tay hắn đi đến bàn ăn.
Cậu nói rất nhiều chuyện, kể rằng đàn cừu hôm nay cũng rất ngoan, cậu đã giúp chúng chải lông cẩn thận. Thoa Á có vẻ hơi bệnh, sáng mai phải đưa nó đi cho a di Lộ Tư xem thử. Ô Lợi, con cừu non mà cậu thích nhất cũng ăn rất nhiều cỏ...
Mai Lộ nhìn Nhu An và cha cậu. Cha cậu rất ít nói, thỉnh thoảng im lặng gật đầu, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, nhưng thần sắc vẫn luôn dịu dàng, còn xoa đầu cậu một cái.
Mai Lộ nghĩ đến căn phòng tối om của mình, nghĩ đến việc Tây Tây Lỵ rất ít khi ăn tối cùng nàng, lại nghĩ đến việc nàng có thể ngồi đây nhìn họ thật lâu thật lâu.
Buổi tối, Nhu An trải cho nàng một chiếc giường rơm, để Mai Lộ cũng có thể ngủ bên cạnh.
Mai Lộ cuộn tròn trong góc nhưng không tài nào ngủ được, Nhu An dường như cũng ngủ không yên giấc. Cậu trực tiếp lăn đến bên cạnh nàng, Mai Lộ cau mày muốn tránh ra. Nhu An lẩm bẩm trong giấc mơ, nghe giống như Ô Lợi lại như mẹ.
Mai Lộ chìm nổi giữa tỉnh táo và mộng mị. Giấc mơ được dệt nên từ những câu thần chú.
Nàng ngồi trên nửa thân cây, chỉ có tròng mắt là có thể đảo quanh nhanh như chớp, lồng ngực phập phồng báo hiệu nàng sắp gặp ai đó.
Tây Tây Lỵ chống nạnh chậm rãi bước ra từ sâu trong rừng, mái tóc dài đen nhánh của nàng ấy lay động như tia chớp xé toạc màn đêm. Tà áo choàng lướt qua những cây dương xỉ mọc trên mặt đất, tung lên vô số bào tử.
Tây Tây Lỵ đi đến trước mặt nàng, đầu ngón tay từ trên xuống lướt qua đuôi tóc nàng: "Mai Lộ à! Tiểu ma nữ đáng yêu của ta."
"Sư phụ, con..."
Nàng ấy lộ vẻ thất vọng nhìn nàng: "Con lạc lối rồi sao? Quên mất dáng vẻ vốn có của mình rồi?"
"Con không có, chưa bao giờ." Mai Lộ nhìn thẳng vào nàng ấy, không dám động đậy, đáp lại bằng giọng nói khàn khàn. Nàng sợ nhất là Tây Tây Lỵ lộ ra vẻ mặt như vậy nhìn nàng.
"Lúc đó con trông thật nhỏ bé, chỉ cần bóp nhẹ trong lòng bàn tay là sẽ vỡ tan." Ngón tay thon dài của nàng ấy cuộn lại thành hình móng vuốt, sau đó dùng sức siết chặt.
"Vốn dĩ con sẽ là một cô nương bình thường trong một ngôi làng bình thường, sẽ vì một chút chuyện vặt vãnh vô vị mà rơi nước mắt." Nàng ấy dừng lại một lát, để giọng nói của nàng vang vọng trong thung lũng hoang vắng. "Là ta đã cứu con, tránh xa khỏi số phận xấu xí và tàn lụi."
"Con chính là ma nữ, chỉ có tàn nhẫn và lạnh lùng mới là dáng vẻ xinh đẹp nhất của con."
Mai Lộ gật đầu một cái, trong lòng tràn ngập cảm giác đau khổ hối hận nhưng không còn lạc lối.
"Đi đi." Tây Tây Lỵ nói.
"Hãy nhớ kỹ, trái tim không phải để cảm nhận, mà là thứ để nghiền nát như thức ăn."
Mai Lộ biết nàng đã lạc đường quá lâu, đã đến lúc tỉnh lại rồi.
☽
Sáng sớm hôm sau, Mai Lộ bắt đầu lên kế hoạch của mình.
Nàng phải dụ dỗ cậu bé vào trong rừng rậm vào ban đêm, lại không được làm kinh động đến nam nhân đang ở ngay phòng bên cạnh.
Mai Lộ đứng dậy bước qua Nhu An vẫn còn đang ngủ say, nàng đi đến phòng bếp, nhìn bát gỗ vẫn còn hơi ấm đặt trên bếp lò, nhỏ vài giọt thuốc ngủ vào trong đó.
Cậu bé đã nói rằng cậu sẽ để lại một phần bữa tối hôm qua cho cha, như vậy cha mới có sức đi làm đồng vào buổi sáng. Trong đầu Mai Lộ nghĩ rằng nàng sẽ nói với cậu bé rằng, chắc chắn cha đã quá mệt mỏi rồi, cứ để cha ngủ một giấc đến sáng mai đi.
Một chút động tĩnh truyền đến từ phòng bên cạnh, đầu tiên là tiếng bước chân đi đến phòng bếp. Nam nhân kéo ghế ra, bắt đầu nhai thức ăn từng miếng từng miếng, sau đó lại đứng dậy, hắn vịn vào tường đi về phòng, ầm một tiếng ngã xuống đống rơm.
Không lâu sau, Nhu An tỉnh dậy.
Mai Lộ quay đầu lại nở một nụ cười tươi tắn. Nhu An chớp chớp mắt mấy cái, còn tưởng mình đang nằm mơ. Mai Lộ để cậu bé nắm tay nàng, cùng cậu chạy nhảy khắp nơi, mỉm cười đồng ý tất cả những yêu cầu của cậu.
Đây là chút thương xót cuối cùng nàng dành cho cậu bé.
Đến hoàng hôn, ánh nắng tà tà chiếu vào phòng của Nhu An, hắt lên tường những màu sắc quái dị.
Mai Lộ ngồi xổm xuống trước mặt cậu, bảo cậu nhắm mắt lại. Nàng thổi một hơi lên mí mắt của Nhu An, đợi đến khi cậu mở mắt ra một lần nữa, trong ánh mắt đã không còn vẻ rạng rỡ như ngày nào. Nàng ra lệnh cho cậu men theo gió đi vào sâu trong rừng.
Nàng một mình đi vòng ra phía sau nhà, đến chỗ nhốt đàn cừu. Nàng cần máu tươi của gia súc để hoàn thành nghi lễ.
Nàng đưa tay túm lấy con cừu non tên là Ô Lợi đang co rúm ở cuối chuồng. Thực ra nàng có thể chọn bất kỳ con cừu nào, nhưng nàng lại cố tình chọn con cừu mà Nhu An yêu quý nhất, để không chừa đường lui cho mình.
Sau đó Mai Lộ đi theo phía sau Nhu An lên núi, dọc theo đường đi, nàng xóa đi những dấu chân nhỏ bé còn lưu lại trên đất bùn. Nàng cảm thấy ý thức có chút mơ hồ, không biết giờ phút này rốt cuộc ai mới là người bị mê hoặc, cậu bé hay là nàng?
Nàng đi đến một bãi đất bằng phẳng trong rừng. Ánh trăng lên cao soi sáng một người, một ma nữ và một con cừu.
Con cừu non Ô Lợi không ngừng giãy giụa trong tay nàng, kêu be be loạn xạ. Nàng đâm móng tay dài đen nhánh vào khí quản của cừu, kiên nhẫn chờ đợi tiếng kêu của nó yếu dần, tiếng nức nở bị gió đêm cuốn đi không nghe thấy nữa.
Sau đó Mai Lộ dùng sức ấn xuống, từng chút từng chút xé toạc cổ nó đến ngực và tim. Trái tim vùng vẫy vô ích rồi dần dần ngừng đập, máu đỏ sẫm nhớp nháp chảy dọc theo vết cắt, cũng dính vào lòng bàn tay nàng.
Mai Lộ ném nó sang một bên, ngón tay dính một chút máu tươi, nửa quỳ trên mặt đất vẽ ra pháp trận: một vòng tròn lớn, một vòng tròn nhỏ, một đường ngang, một đường thẳng đứng, hai nét phẩy đối xứng trái phải, tạo thành hình người.
Nhu An nằm ngửa theo chỉ dẫn của nàng vào vị trí tương ứng.
Ánh trăng lại leo cao hơn trên bầu trời.
Bàn tay Mai Lộ dừng lại giữa không trung, nhưng mãi vẫn không vung xuống nhát dao cuối cùng. Cậu bé mà nàng mới quen biết, hiền lành đến ngốc nghếch, khiến trái tim đã lâu không rung động của nàng âm ỉ đau.
Mai Lộ cảm thấy một trận chóng mặt, nàng nghĩ rằng, chỉ cần nhắm mắt lại, giọng nói của Tây Tây Lỵ sẽ vang vọng bên nàng. Chỉ cần có thể nhìn thấy những hình ảnh rõ ràng, nàng sẽ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Bước đầu tiên là - giết.
Hai giọng nói đồng thời vang lên, của nàng và của Tây Tây Lỵ, giết chết con người với nội tâm hèn nhát kia. Cậu là vật tế cần thiết để nàng trở thành một người mạnh mẽ.
Ý thức, suy nghĩ và ước muốn của bọn họ bắt đầu chồng chất lên nhau. Nàng sẽ thấy máu. Biểu cảm cứng đờ trên mặt. Mùi tanh nồng của máu xộc vào mũi. Đôi mắt mở to đầy hoang mang. Một nhúm tóc xoăn. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt nhưng thường buông lơi. Hơi ấm dần mất đi...
Đột nhiên, Nhu An mở mắt, Mai Lộ giật mình lùi về phía sau. Nàng quan sát đôi mắt vẫn còn mơ màng của cậu bé, may mắn là cậu vẫn chưa tỉnh lại, chỉ là ánh mắt cậu quá trong trẻo, khiến Mai Lộ tưởng rằng đó là sự tố cáo dành cho nàng.
Mai Lộ cảm thấy đủ loại cảm xúc đan xen đã gần như xé nát nàng thành từng mảnh. Ngay cả khi không moi trái tim ra, trái tim chân thành của cậu bé đã được dâng hiến trước mặt nàng.
"Tôi không làm được! Thật sự không làm được!" Mai Lộ khóc thét.
Nàng chụm hai ngón tay lại, đặt ấn giải chú lên trán Nhu An. "Tỉnh lại đi! Hãy để những bông hoa trắng bay xa, hãy để chú cừu lạc đường trở về nhà."
Cậu bé từ từ đứng dậy, lảo đảo bước về phía thôn trang.
"Xin lỗi. Khi ngươi trở về, ngươi sẽ nghĩ rằng mình chỉ vừa trải qua một giấc mơ rất dài." Nàng nhìn về phía bóng lưng cậu nhỏ giọng nói.
Mai Lộ hít sâu một hơi. Nàng nghĩ thầm, kẻ trái lệnh thử thách như nàng, sẽ bị các ma nữ truy đuổi đến tận cùng thế giới. Tây Tây Lỵ chắc chắn sẽ không tha thứ cho sự yếu đuối của nàng mà tự mình ra tay.
Lúc này, như để đáp lại suy nghĩ của nàng, nàng cảm nhận được mặt đất truyền đến những rung động nhẹ từ đầu ngón tay, những sợi mưa nhẹ nhàng hóa thành những giọt mưa dính nhớp từ trên trời rơi xuống.
"Là tiếng sấm." Nàng che miệng lẩm bẩm. Nàng ngẩng đầu lên ngước nhìn về phía xa, ánh chớp không nghe thấy tiếng chiếu lên giữa các tầng mây, những bóng hình lúc sáng lúc tối như đang chơi trốn tìm trong đó.
Thứ không có hình thể mới là đáng sợ nhất, đó là một trong những bài học mà Tây Tây Lỵ đã dạy cho nàng.
Nàng dùng ý chí khống chế sự run rẩy của cơ thể, một lúc lâu sau mới dần bình tĩnh lại. Nàng lại chọc giận Tây Tây Lỵ rồi, nàng rất đau đầu, nở một nụ cười gần như bi thương.
Tiếp theo phải làm thế nào đây?
Mai Lộ đứng dậy từ tư thế nửa quỳ, đôi mắt phản chiếu ánh trăng dịu dàng. Nhưng nàng vẫn sẽ nói với nàng ấy, nàng muốn cảm nhận những cảm xúc đó, để sống như một con người.
Lúc đầu, Mai Lộ chạy chậm, nhẹ nhàng giẫm lên lá rụng trên mặt đất, sau đó càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh. Gió lốc thổi tung mái tóc của nàng, để lại một vệt ửng hồng nhàn nhạt. Cứ như vậy một mình, lao về phía rừng sâu.
The End