Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Mùa đông ấm áp

Chương 9: Mùa đông ấm áp

Đùa giỡn qua lại, cuối cùng cũng đón chào kỳ thi tiếng Anh cấp 4.

May mà Giang Hoài ép tôi học tiếng Anh, tôi mới có thể lên phòng thi một cách tàm tạm.

Ngày trước khi thi, Giang Hoài tặng tôi một gối ôm hình cừu nhỏ. Tôi hỏi anh tại sao đột nhiên tặng quà, anh nói nhặt được bên đường, không ai muốn.

Gối ôm rất dễ thương, là một chú cừu nhỏ mềm mại, trắng muốt.

Tôi rất thích, nhưng miệng lại nói: "Thời điểm đặc biệt này, không nên tặng quà đâu."

Anh đen xì mặt định lấy lại, tôi ôm chặt không buông, vùi mặt vào đó.

Giang Hoài kéo không nổi, liền ôm cả tôi và gối cừu vào lòng.

Ấm áp quá, lòng tràn đầy hạnh phúc.

Ngày thi, anh bảo đã mua bữa sáng cho tôi, hẹn đợi dưới ký túc xá.

Tháng 12 đã là mùa đông rồi, lá cây tội nghiệp rơi trên bãi cỏ khô khốc, cô quản lý ký túc ôm túi sưởi nói chuyện với tôi:

"Cô bé, hôm nay không phải thứ bảy sao, sao các em đều cầm bút đi ra ngoài vậy?"

"Cô ơi, hôm nay thi tiếng Anh cấp 4 ạ."

"Ồ, ra vậy." Cô ấy rất thân thiện, lớn tiếng gửi lời chúc tốt đẹp cho chúng tôi: "Mọi người thi tốt nhé! Đều được 100 điểm nhé!"

Ơ...

Thứ nhất, xuất phát điểm của cô ấy là có lòng tốt.

Thứ hai, cô ơi đừng xuất phát vội.

Một lúc sau, Giang Hoài đến.

Anh đưa cho tôi bánh custard nóng hổi, tự nhiên nắm lấy tay kia của tôi cho vào túi áo anh.

Tôi cắn một miếng bánh, kiễng chân hôn anh một cái.

Anh cúi đầu, lén cười.

"Thi tốt nhé, thi xong anh dẫn em đi ăn lẩu." Bên ngoài phòng thi, anh xoa đầu tôi.

"Giang Hoài, anh bị tráo đổi rồi!"

"Hả?"

"Hôm nay anh dịu dàng quá~"

"Thế à…" giọng Giang Hoài càng dịu dàng hơn: "Thi tốt thì ăn lẩu, thi không tốt, lấy em làm nước chấm."

Anh anh anh! Anh đừng lại đây!

...

Sau khi thi tiếng Anh xong, kỳ thi cuối kỳ liền theo sau.

Một tách trà, một bộ đề, học tập từ sáng đến tối.

Tôi bị Giang Hoài kéo đến thư viện ôn tập, anh ấy giúp tôi nhồi kiến thức vào đầu.

Buổi tối ra khỏi thư viện, bên ngoài đã bắt đầu có tuyết rơi nhẹ.

Bông tuyết long lanh, rơi vào lòng bàn tay, hóa thành một giọt nước nhỏ, trong đêm tối mênh mông, tồn tại trong chốc lát rồi biến mất.

Trên hàng mi của tôi cũng đọng tuyết, Giang Hoài nhẹ nhàng đặt một nụ hôn, ấm áp.

"Ôm nào."

Anh ấy chia sẻ với tôi nửa chiếc khăn quàng, rồi quấn tôi vào áo khoác của anh.

Tôi vòng tay ôm eo anh, sờ soạng, hê hê, cơ bụng.

"Trân trọng đi nhé, về nghỉ đông là không sờ được nữa đâu." Anh ấy có ý đồ xấu xa.

Nghỉ đông tức là phải về nhà rồi.

Tôi không muốn về nhà.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận