Chương 5: Trương Như xuất hiện, vòng ngọc vỡ tan
Giống như kiếp trước, Triệu Vũ đã gặp Trương Như.
Mái tóc gợn sóng màu đỏ rượu, đôi mắt to tròn kết hợp với con ngươi long lanh, cô ta mặc một chiếc váy ôm sát cơ thể màu đen, đang nửa người dựa vào ghế sô pha, đôi chân với bộ móng được sơn bóng loáng đang đạp lên một thứ gì đó màu trắng.
Mà cái thứ màu trắng kia đang liên tục phát ra tiếng kêu đau đớn xót thương.
Lúc tôi mở cửa bước vào thì thấy tình hình trong nhà như vậy.
Đến khi nhìn rõ thứ cô ta đang đạp dưới chân, tôi không kiềm chế được mà nổi cơn giận dữ.
"Cô đang làm gì đấy? Cút ra ngoài cho tôi!"
Tôi giật lấy mèo con, đau lòng ôm vào trong ngực vỗ về.
Mèo con yếu ớt thè đầu lưỡi nhỏ liếm tôi, sau đó đầu nghẹo đi bất động.
"Cô là ai!"
Lúc phản ứng lại, Trương Như không chịu tỏ ra yếu thế, cô ta cầm giày cao gót ném thẳng vào cánh cửa phòng ngủ chính.
"Triệu Vũ, mau cút ra đây giải thích cho tôi!"
"Đây rồi."
Triệu Vũ tháo tai nghe xuống, chậm chạp chạy đến, rõ ràng cũng nghe được động tĩnh lớn trong phòng khách.
Hắn trừng tôi một cái rồi thay đổi thành nụ cười nịnh bợ: "Tiểu Như đừng nóng giận, đây là chị gái anh, anh đã nói với em rồi đấy."
Hiểu rõ tình hình, Trương Như khinh miệt nhìn tôi, đôi môi đỏ mọng mím chặt lại.
"Không phải chỉ là đạp con mèo của chị thôi sao? La lớn với tôi làm gì chứ. Đừng nói là mèo, cả cái nhà này đều là của Triệu Vũ, nếu chị ở nhờ trong nhà người khác thì tốt nhất tự giác một chút được không? Kêu la om sòm với khách của chủ nhà, không có tí giáo dưỡng nào cả!"
Trương Như đang dạy dỗ tôi?
Đúng là trò tiếu lâm nực cười nhất thế kỷ 21.
Ban đầu Triệu Vũ thường xuyên đưa Trương Như về nhà tôi mà không thèm mở mồm xin phép tôi một tiếng.
Trương Như không kiêng nể gì dùng mỹ phẩm và mặc quần áo của tôi thì thôi đi, cô ta còn trộm cả chiếc vòng ngọc bích của tôi - đó là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi, lẽ ra cô ta không nên động vào.
Những đêm tỉnh giấc bởi ác mộng, mỗi lúc tôi cảm thấy bản thân thực sự không chống đỡ nổi nữa thì sẽ lấy vòng ra xoa xoa một hồi.
Cảm xúc ấm áp đó giống như nhiệt độ cơ thể của mẹ trên tấm chiếu trúc buổi trưa hè, những ký ức thời thơ ấu đã tiếp cho tôi sức mạnh và dũng khí.
Thoát khỏi dòng hồi tưởng về quá khứ, tôi mỉm cười mỉa mai.
"Ai nói với cô là tôi ở nhờ?"
"Triệu Vũ sao?"
"Căn nhà này là của tôi, giấy trắng mực đen, cô hãy nhìn rõ trên đây viết tên của ai!"
Tôi ném giấy tờ bất động sản lên mặt Trương Như.
"Tôi muốn đến thì đến, đi thì đi, không đến lượt một người ngoài như cô lắm mồm!"
"Cô nghĩ cô là ai? Có tư cách gì mà ở trong nhà người khác tỏ ra uy phong!"
Sau khi bị tôi chửi cho một tràng, gương mặt của Trương Như biến sắc liên hồi.
Sau đó, như thể bị sỉ nhục nặng nề, cô ta lập tức khóc lóc chạy đi.
"Tiểu Như! Tiểu Như!"
Triệu Vũ thô bạo đẩy tôi ra rồi đuổi theo nữ thần của hắn.
Nhìn xem, dù tôi cho hắn chỗ ăn ở, nhưng trong mắt hắn tôi chỉ là người ngoài luôn có mưu đồ với hắn, không hơn không kém.
Thậm chí, hắn còn cảm thấy những gì tôi cho hắn là thứ hắn xứng đáng có được.
Đúng là con sói mắt trắng.
Ban đầu tôi nói với Triệu Vũ Trương Như trộm vòng ngọc bích, đức hạnh cô ta không tốt, nhưng hắn lại nghĩ tôi muốn độc chiếm di vật của mẹ nên đã giúp Trương Như cướp đoạt.
Lúc vòng ngọc rơi vỡ, tôi sụp đổ gào khóc, nhưng họ lại nghênh ngang rời đi.
Nếu không phải trước khi lâm chung mẹ liên tục dặn dò tôi phải chăm sóc Triệu Vũ thật tốt thì tôi sẽ không lúc nào cũng nhẫn nại như thế này.
Khi đó tôi đã bắt đầu nghi ngờ về thứ tình cảm chị em này.