Bạch Tình từ từ đưa tay ra sau lưng.
Quả nhiên, đó là một cục thịt đỏ hỏn, ướt nhẹp và còn đang ngọ nguậy.
Dưới cục thịt, mọc ra mấy cái tay chân nhỏ xíu, như con búp bê, vung vẩy phấn khích.
Mặt tôi tái nhợt, quỳ sụp xuống trước mặt cô ấy, giọng run rẩy cầu xin.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra tất cả.
Thì ra, cha tôi không hề sai.
Bạch Tình thật sự là một yêu tà đê tiện.
Cô ấy và thứ quái vật dưới sông kia vốn cùng một phe.
Còn cha tôi đúng là người giữ làng cuối cùng.
Và cây du già kia, đúng là dùng để phong ấn trấn áp yêu tà.
Kẻ ngu ngốc duy nhất là tôi.
Tôi bị Bạch Tình mê hoặc.
Chính tay tôi g.i.ế.c cha, phá hủy cây du già.
Để rồi cả làng không còn gì kìm hãm được cô ấy nữa.
Tôi quỳ rạp xuống đất, liếc mắt nhìn về phía trước.
Thanh kiếm gỗ vẫn nằm trong đống tro, không bị cháy hỏng.
Chỉ cách tôi chừng mười mét.
Vừa dập đầu, tôi vừa khẽ nhích từng chút một về phía thanh kiếm.
"Bạch Tình, mặc kệ cô là thứ gì cũng được... tôi không quan tâm... làng này bị diệt cũng mặc kệ. Nhưng cô biết mà, tôi chưa bao giờ làm hại cô, tôi vô tội... xin cô tha cho tôi."
Bạch Tình chỉ đứng đó, nhìn tôi.
Cô ấy không để ý thấy động tác lén lút của tôi.
Có lẽ vì trong cả làng, chỉ còn mình tôi sống sót.
Lúc này, cô ấy không còn giả vờ nữa.
Không còn vẻ yếu đuối, mê hoặc hay thần bí.
Ánh mắt cô ấy trống rỗng.
Cô ấy ngồi xổm xuống, đặt cục thịt bên cạnh, vòng tay ôm gối, giọng bỗng vang lên:
"Cậu thật sự vô tội sao?"
Tôi gật đầu lia lịa.
"Đúng! Dù cô có giả bộ hay không, thì từ đầu tới cuối tôi chưa từng ép buộc cô. Ngay cả tối qua cũng vậy, là..."
Nói tới đây, tôi không nhịn được nữa.
Nghĩ đến việc từng ngủ với một yêu tà, tôi nôn thốc nôn tháo.
Nhưng dạ dày trống rỗng, chỉ nôn ra mùi tro và đắng chát.
Cũng may, chỉ còn cách thanh kiếm ba mét.
Chỉ cần chạm tới, chạm tới thanh kiếm cha khắc đầy phù chú sâu bọ kia...
Chỉ cần vậy, Bạch Tình nhìn tôi như một con giòi đang bò chầm chậm trên đất.
Cô ấy bật cười khe khẽ: "Cậu thú vị thật đấy. Một kẻ tự tay g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ, sao lại dám nói mình vô tội?"
Cả người tôi cứng đờ.
Mồ hôi lạnh túa ra, nhỏ tong tong xuống đất.
Sao... sao cô biết?
Ngoài cha tôi ra, chưa ai biết chuyện đó.
Cô ấy sao lại biết tôi... từng tự tay g.i.ế.c mẹ?
12