Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Phá Vỡ Cốt Truyện: Tôi Muốn Làm Điều Tôi Muốn!

Chưa đợi đến ngày hôm sau, ngay tối đó Cố Ngôn đã vội vàng gõ cửa nhà tôi.

Ngũ quan tuấn tú của anh ta méo mó không thành hình: "Lâm Thi Kỳ, hôm nay đang chuẩn bị đàm phán hợp tác với công ty bất động sản chuẩn bị sáp nhập, kết quả chỉ vì tôi nói hai câu với nữ đại diện đối phương nên Tống Thanh Thanh ghen tuông đòi bỏ trốn."

"Rồi tôi trực tiếp từ bỏ kế hoạch sáp nhập đã chuẩn bị tròn ba tháng, còn bỏ lại một đám quản lý cấp cao trong phòng, đuổi theo cô ta. Kết quả ngã cầu thang?"

Một loạt hành động này đúng là có chút bá khí lộ liễu thật, bỏ qua những nhân viên vô tội.

Vẻ mặt Cố Ngôn đầy khó hiểu: "Đầu óc tôi bị lừa đá à? Đây rõ ràng là vấn đề của Tống Thanh Thanh, tôi giao tiếp nói chuyện với nữ đại diện không phải là chuyện bình thường sao? Hơn nữa trước đây cô ta phạm những lỗi lầm đó, chẳng lẽ không đáng nhận một 'gói quà' đuổi việc to đùng sao?"

"Còn nữa… rõ ràng lúc đó ở cầu thang tôi đã muốn đuổi việc cô ta rồi, sao đụng phải Tiêu Vân và bọn họ, lời nói ra lại thay đổi đột ngột vậy?"

Tôi thở dài: "Cho nên, hiển nhiên, anh và Tống Thanh Thanh chính là nam nữ chính trong truyện tổng tài bá đạo, định mệnh sẽ dây dưa triền miên không bao giờ tách rời."

"Chỉ là anh vì bị ngã, có lẽ theo đó mà… thức tỉnh rồi?"

Cố Ngôn á khẩu: "Ý cô là, tôi là nam chính trong truyện tổng tài bá đạo, Tống Thanh Thanh là nữ chính ngốc bạch ngọt kiên cường, còn cô là nữ phụ đáng lẽ phải hắc hóa vì cầu mà không được tôi?"

Tôi gật đầu, thuận tiện bổ sung thêm một câu: "Nhưng tôi đã thức tỉnh rồi, tuyệt đối sẽ không cản trở con đường ân ái của hai người. Dầu bôi trơn hôm nay vẫn là ý của tôi đấy!"

Cố Ngôn tức đến bật cười: "Nực cười, quả thật đáng cười, tôi là người có da có thịt, không phải là con rối dưới ngòi bút của bất kỳ nhà văn nào."

Tôi hơi ngạc nhiên: "Vậy anh định làm sao đây? Hiển nhiên cả tôi và anh đều không thể thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện, tôi hôm nay đổ dầu bôi trơn thành công một nửa cũng là vì có khả năng khiến nữ chính ngã nên mới được cho phép."

Theo cốt truyện bình thường, lẽ ra dầu bôi trơn của tôi phát huy tác dụng, Tống Thanh Thanh vì thế ngã bị thương, nhưng cũng không thể rời đi.

Vừa thỏa mãn nhân vật nữ phụ ác độc của tôi, lại vừa thực hiện được nguyện vọng giúp đỡ nam nữ chính của tôi.

Cố Ngôn nhìn chằm chằm vào tôi, gương mặt điển trai càng lúc càng áp sát: "Kệ mẹ cái cốt truyện c.h.ế.t tiệt kia, tôi muốn làm điều tôi muốn."

"Ví dụ như…"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, liền trực tiếp rơi vào một vòng tay ấm áp, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ của người đàn ông.

Loảng xoảng, tiếng ly thủy tinh rơi xuống đất, một bóng hình quen thuộc đứng sừng sững ở cửa văn phòng.

Tống Thanh Thanh hai mắt ngấn lệ: "Cố Ngôn! Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy!"

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận