Cô ta xấu xa đến tận xương tủy, tôi chỉ mới bày ra sự yếu đuối nhu nhược một chút, cô ta đã kéo người đến bắt nạt tôi.
Giống như khi cô ta ức hiếp em gái ruột của cô ta.
Năm mười tuổi, tôi nhìn thấy một cô bé đeo cặp sách ngồi xổm trên mặt đất khóc lớn, tôi an ủi cô bé, cô bé vừa khóc vừa nói:
"Chị không thích em, em phải làm sao bây giờ?"
“Chị thích em, chị có thể làm chị của em.”
“Bởi vì tính cách nhút nhát, em không có bạn bè.”
Chúng tôi học cùng một trường tiểu học, Tiểu Hi nhỏ hơn tôi hai tuổi, em ấy học lớp hai.
Chúng tôi nhanh chóng trở thành chị em tốt và không giấu nhau thứ gì cả.
Tôi đau lòng vì em ấy không được bố mẹ yêu thương lại còn bị chị gái bắt nạt, em ấy đau lòng vì tôi bị bố bạo lực.
Chúng tôi chữa lành cho nhau.
Thẩm Chí không hà khắc với tôi về phương diện tiền bạc, tôi lén đưa Tiểu Hi đi chơi, mua cho em ấy rất nhiều đồ ăn ngon, cứ như vậy mà trôi qua hai năm.
Ngày đó Tiểu Hi vui vẻ ôm tay tôi:
"Chị Thất Thất, chị em bảo em là, ngày mai chị ấy sẽ dẫn em đi khu vui chơi để chơi, chị ấy không cho em nói với ai cả.”
Ngày hôm sau, tôi len lén đi theo phía sau hai người họ thì thấy Vương Hân bỏ rơi Tiểu Hi ở khu vui chơi.
Tôi chạy tới, lại thấy Tiểu Hi bị một người đàn ông xa lạ ôm đi, không khó đoán ra đó là bọn buôn người.
Tôi đuổi không kịp, cho dù có la hét cũng chẳng có ai để ý đến, khu vui chơi này có quá nhiều người.
Tôi không ngờ mình sẽ nhìn thấy Thẩm Chí hẹn hò với người khác, lúc đó tôi chỉ có thể xin ông ta giúp đỡ.
Tiểu Hi được cứu, Thẩm Chí biết tôi có bạn.
Tôi muốn đưa Tiểu Hi về nhà nhưng Thẩm Chí không nghe, mà đưa chúng tôi về nhà của tôi.
Ông ta mua cho Tiểu Hi rất nhiều đồ chơi và quần áo, còn xoa đầu em ấy giống như một người bố.
Ánh mắt của Thẩm Chí nhìn về phía Tiểu Hi khiến tôi cảm thấy sợ hãi, tôi sợ ông ta làm tổn thương Tiểu Hi.
Đêm đó, tôi cố gắng lấy dũng khí, cầu xin ông ta cho Tiểu Hi về nhà, nếu không bố mẹ em ấy sẽ báo cảnh sát.
Không biết câu nào của tôi đã chọc giận Thẩm Chí mà ông ta dùng một cước đá tôi ra hành lang, rồi cầm lấy roi quất lên người tôi.
Tôi đau đến mức cuộn tròn người lại, liên tục kêu la thảm thiết.
Tiểu Hi từ trong phòng lao ra, đứng chắn trước người tôi:
"Không được bắt nạt chị, chú, chú là người xấu, cháu muốn báo cảnh sát bắt chú.”
Tôi che chở cho Tiểu Hi, hành động đó của tôi càng chọc giận Thẩm Chí hơn.
“Phế vật, bảo vệ mình còn khó mà muốn che chở cho người khác, mày là máu thịt của ông đây, tao giết mày cũng không phạm pháp.”
Ông ta kéo Tiểu Hi ra, tiếp tục đánh tôi.
Quần áo tôi bị xé rách, miệng vết thương máu chảy đầm đìa, Tiểu Hi sợ tôi bị thương nên liều mạng vọt tới.
Thẩm Chí dùng một cước đá văng em ấy.
Tôi nhìn thấy cơ thể nhỏ gầy của Tiểu Hi lăn xuống cầu thang.
Máu chảy đầy đất, em ấy gọi tôi là chị, một giây sau đã không còn hơi thở nữa.
Thẩm Chí bắt đầu sợ hãi mà nhanh chóng xử lý hiện trường, cảnh cáo tôi không được nói ra, nếu không ông ta sẽ giết tôi.
Ông ta là luật sư nên hiểu rõ pháp luật, biết cách nào là tốt nhất cho bản thân.
Ông ta đổ tất cả tội lỗi lên người tôi rồi làm giả chứng cứ ngoại phạm, để người ta liên lạc với bố mẹ Tiểu Hi, ép tôi quỳ xuống xin lỗi.
Bố mẹ Tiểu Hi cho rằng tôi chưa đến mười hai tuổi, lỗi lầm dẫn đến tử vong, có lẽ không cần phải trả trách nhiệm pháp lý.
Cho dù tôi lén nói cho họ biết Tiểu Hi không phải do tôi hại chết, bảo họ báo cảnh sát đi.
Nhưng Thẩm Chí lại cho họ năm mươi vạn tệ, cho dù họ có nghi ngờ nguyên nhân cái chết của con gái ruột đi chăng nữa thì cũng không tiếp tục truy cứu.
Năm mươi vạn tệ, mua một mạng người.
Ngày chôn cất Tiểu Hi, tôi lén trốn ra bên ngoài.
Nhìn thấy bố mẹ của em ấy đang cười, Vương Hân cũng đang cười, bởi vì Thẩm Chí nhờ trợ lý mua cho cô ta rất nhiều váy công chúa và búp bê, còn nói sẽ giúp cô ta đi học.
09
Là tôi hại chết Tiểu Hi.