Mọi người đến đủ, đạo diễn bảo bốn khách mời làm quen. Tôi nhìn về phía Lục Chi Vi và Phương Trạch đang đứng cạnh Tạ Nhu. Cả hai như hổ rình mồi, sợ tôi bắt nạt "người trong lòng" của họ.
Bỗng một cơn gió nổi lên. Lục Chi Vi bước đến khoác áo cho Tạ Nhu: "Nhu Nhu, phim mới của em còn thiếu nam chính không? Có thể tìm anh." Rồi còn liếc mắt tình tứ: "Nam phụ si tình cũng được."
Phương Trạch không chịu kém, đưa miếng dán giữ nhiệt: "Nhu Nhu, anh có thể hát OST phim cho em miễn phí!"
Tạ Nhu làm ra vẻ từ chối nhưng rõ ràng rất hưởng thụ cảm giác "được vây quanh": "Xin lỗi nhé, cái này em không quyết được, phải nghe bạn trai em, dù sao anh ấy mới là người đứng sau bộ phim."
Lời vừa dứt, bình luận nổ tung:
[Ý gì đây? "Người đứng sau" là nhà đầu tư à?]
[Trời ơi, bộ phim lớn đó chẳng phải do thái tử gia Bắc Kinh Thẩm Vãn Chu đầu tư sao? Chẳng lẽ Thẩm Vãn Chu là bạn trai của Nhu Nhu?]
[Không ngờ Nhu Nhu có "chống lưng" vậy mà bình thường vẫn khiêm tốn!]
Tạ Nhu cũng nhận ra hướng đi của bình luận. Cô ta đỏ mặt, cúi đầu cười thẹn thùng: "Đừng đoán bậy mà, bọn em chưa định công khai."
Tôi đứng bên cạnh nghe mà sững sờ.
Thẩm Vãn Chu là bạn trai cô ta? Vậy còn cái người suốt ngày quấn lấy tôi nấu ăn, hơn 24 tiếng không gặp là ỉ ôi nũng nịu kia là ai?
Với nguyên tắc không tùy tiện oan uổng ai, tôi gửi tin nhắn cho Thẩm Vãn Chu: [Tạ Nhu là ai?]
Chưa tới ba giây, điện thoại đã đổ chuông.
"Vợ ơi, cuối cùng em cũng chịu để ý đến anh rồi!
"Tạ Nhuyễn chắc chắn là cái tên em bịa ra, em muốn tìm cớ nói chuyện với anh đúng không?
"Ha ha ha, anh biết mà, em không nỡ giận anh lâu đâu. Nhưng mà giờ đám cổ đông già này đang kéo anh họp, anh chưa đi được, tối nay về…"
Tôi "cạch" một tiếng cúp máy.
"Ồn ào."
Buổi quay chính thức bắt đầu, MC công bố nhiệm vụ đầu tiên. Mỗi khách mời phải thu thập nguyên liệu trong trang trại để chuẩn bị cho vòng tiếp theo, nơi họ sẽ thể hiện tài nấu nướng.
Lục Chi Vi và Phương Trạch dường như đã chuẩn bị sẵn, chạy ngay đến khu chăn nuôi bắt vài con gà, vịt, ngỗng để chuẩn bị "làm một trận lớn".
Còn tôi thì thẳng thắn nói rằng ở nhà toàn bạn trai vào bếp, bản thân thật sự không giỏi nấu nướng, nên đề xuất đi hái ít rau trong vườn để làm salad rau củ.
Bình luận trên màn hình tràn đầy khinh bỉ:
[Đúng là biết cách lười, nhìn gương mặt yêu kiều kia là biết không phải kiểu phụ nữ chăm chỉ rồi.]
[Tôi thấy là "bạn trai trong mơ" thì có, chứ đàn ông nào mà để mắt đến cô ta chứ?]
[Nhu Nhu nhà chúng tôi và Triệu Thi Tình khác nhau hoàn toàn nhé, dù gì thì Thẩm Vãn Chu nổi tiếng là kén ăn. Nhu Nhu mà ở bên anh ấy chắc chắn nấu ăn rất giỏi.]
Câu bình luận cuối làm tôi bật cười.
Đúng là Thẩm Vãn Chu thường xuyên đăng ảnh món ăn được bày biện tinh tế lên mạng xã hội, nhưng không ngờ lại khiến mọi người hiểu nhầm như vậy.
Thật ra những bức ảnh đó không phải từ nhà hàng nào cả, mà đều là do anh ấy tự tay nấu.
Lý do rất đơn giản… Người kén ăn thực sự… là người khác.
Rõ ràng Tạ Nhu cũng nhìn thấy bình luận đó. Cô ta ngượng ngùng dừng bước đến vườn trái cây, tiện tay giấu hộp sữa chua đang cầm. Rồi mỉm cười với vẻ áy náy:
"Bạn trai tôi đúng là rất thích ăn món tôi nấu. Hôm nay tôi vốn định làm một bữa thịnh soạn cho mọi người, nhưng chẳng may bị trẹo chân trên đường đến đây, nên thật sự không thể ra khu chăn nuôi mà 'đấu' với mấy con vật tung tăng đó được~"
Tôi thầm khâm phục phản ứng nhanh nhạy của cô ta. Nếu tôi cũng có cái miệng khéo như vậy thì đã chẳng đến mức bị cả mạng mắng như bây giờ.
Đạo diễn nghe Tạ Nhu nói xong liền lập tức dời ghế gỗ của cô ở khu nghỉ ngơi, đổi thành ghế sofa da thật của mình.
Biết Tạ Nhu đã "có chủ", Lục Chi Vi và Phương Trạch cũng không nản. Nghe nói cô bị thương, một người thì bóp vai, đấm chân, một người thì vội vàng đưa con gà mới làm sạch, càng thêm ân cần.
Tạ Nhu cầm con gà ác đã vặt lông, sắc mặt còn đen hơn gà ác. Nhưng việc đã đến nước này, cô chỉ có thể gượng gạo nở nụ cười, đồng ý sẽ trổ tài nấu ăn.
Lục Chi Vi tưởng mình nịnh đúng chỗ, động tác càng tích cực: "Nhu Nhu, chân còn đau không, lực thế này ổn chứ? À đúng rồi, Nhu Nhu, khi nào bảo Tổng Thẩm đầu tư cho vài bộ phim nữa nhé, vai nam chính để tôi đóng."
Phương Trạch lườm anh ta: "Còn gọi gì Nhu Nhu? Phải gọi là chị dâu Thẩm!
Chị dâu Thẩm, được ăn món chị nấu là phúc của tôi đó. Tôi cũng có ý tưởng cho một bài hát mới, nhưng tiếc là phải nhờ đến ê-kíp quốc tế hàng đầu mới xong, chị xem có thể…"
Tôi đứng bên cạnh thật sự không chịu nổi nữa, liền bóng gió: "Tạ Nhu, nếu Thẩm công tử là bạn trai cô, sao không trực tiếp để nữ chính của bộ phim lớn đó cho cô luôn?"
Nghe vậy, sắc mặt Tạ Nhu trắng bệch. Rõ ràng là chưa nghĩ ra cách phản bác.
Fan trên bình luận lập tức mắng tôi tới tấp:
[Ôi ôi ôi, Triệu Thi Tình chịu không nổi khi thấy ai cũng vây quanh Nhu Nhu, qua màn hình tôi cũng ngửi thấy mùi chua rồi.]
[Con "tinh chanh" Triệu Thi Tình này có thể chết đi không? Thừa nhận người khác giỏi khó thế à?]
[Thẩm công tử không phải bạn trai của Nhu Nhu, chẳng lẽ là bạn trai của cô chắc?]
Giữa màn chửi rủa dày đặc, một dòng bình luận vụt qua: [Có lẽ Nhu Nhu muốn đường đường chính chính bước chân vào showbiz, không muốn bị nói là dựa vào bạn trai.]
Tạ Nhu nhạy bén bắt được bình luận đó, ánh mắt sáng lên, rồi cố ý lặp lại câu đó với giọng điệu giả tạo. Nói xong, cô ta ngước mắt nhìn tôi, giọng uất ức vô cùng: "Thi Tình, sao chị cứ nhằm vào tôi thế? Nếu chị thích dựa vào quan hệ như vậy, tôi có thể nói với Vãn Chu để chị đóng vai phụ."
Lục Chi Vi thấy Tạ Nhu ra vẻ đáng thương, lập tức trừng mắt nhìn tôi: "Triệu Thi Tình, sao cô lại gây sự dữ vậy?"
Phương Trạch thì khinh bỉ cười một tiếng: "Loại người như cô, dù cô có cầu xin, tôi cũng không hợp tác đâu."
Tôi há miệng, câu "Ai thèm hợp tác với anh? Nhà không có gương thì ít ra cũng có… bô nước chứ?" sắp bật ra. Nhưng lúc đó tai nghe nội bộ vang lên giọng đạo diễn: "Đúng đúng, chính là không khí này, khán giả thích xem thế này đấy."
Bốn chúng tôi nhìn về phía đạo diễn, thấy ông ta đang cười híp mắt vì lượng người xem tăng chóng mặt.
Ông ta còn "khen" tôi: "Thi Tình đúng là chuyên gia đóng vai nữ phụ độc ác, diễn y như thật."
Nghe vậy, khóe môi Tạ Nhu khẽ nhếch lên đầy đắc ý. Lục Chi Vi và Phương Trạch thì cười phá lên không chút kiêng dè.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, từng chữ nhấn mạnh: "Có khả năng nào… tôi mới là bạn gái bí mật của Thẩm Vãn Chu không?"
Đạo diễn lập tức cắt ngang livestream: "Triệu Thi Tình, cô nói bậy cái gì thế?"
Tạ Nhu giả vờ như bị sốc nặng, đôi mắt rưng rưng: "Thi Tình, tôi tưởng chị chỉ muốn tranh vai với tôi thôi, không ngờ tham vọng của chị lại lớn như vậy, nhắm luôn vào Vãn Chu."
Tôi bất lực lắc đầu.
Vốn dĩ không muốn công khai chuyện tình cảm sớm, nhưng giờ đã thế này thì càng không muốn để hiểu lầm càng lúc càng to được.
Tôi giơ điện thoại: "Hay là tôi gọi cho anh ấy xác nhận luôn nhé?"
Nhân viên đoàn làm phim cũng lần đầu được "ăn dưa" trực tiếp, rì rầm bàn tán:
"Không thể nào, Triệu Thi Tình tự tin thế, chẳng lẽ cô ấy nói thật?"
"Khó nói lắm, lúc nãy tôi liếc qua màn hình điện thoại của cô ấy, hình nền là ảnh chụp chung với Thẩm Vãn Chu đấy!"
Tạ Nhu nghe hết, sắc mặt ngày càng bối rối. Tôi mặc kệ cô ta, bật loa ngoài gọi thẳng cho Thẩm Vãn Chu.
"Tu… tu…"
Anh ấy mãi không bắt máy. Vài giây sau, tiếng thông báo "điện thoại đã tắt máy" vang lên.
Tạ Nhu nghe thấy liền thở phào nhẹ nhõm, giả vờ quan tâm: "Thi Tình, Vãn Chu bận nhiều việc thế, sao lại tắt máy nhỉ? Hay là chị lưu nhầm số?"
Lục Chi Vi thì cười nhạo thẳng: "Triệu Thi Tình, muốn ké fame thì cũng phải hợp lý chút chứ, cả ê-kíp phải theo cô mà kết quả là cho mọi người xem cái này à?"
Tôi tính nhẩm, chắc lại là mấy ông già trong hội đồng quản trị bắt anh tắt máy. Tất cả là tại anh, lần nào họp cũng không chịu kiềm chế, cứ một tiếng lại nhắn cho tôi: "Nhớ em."